NGHỀ Y ĐÃ GẶP GỠ ĐAM MÊ BẰNG TRẢI NGHIỆM SỐNG ĐẶC BIỆT
Trong hành trình nhiều năm theo đuổi nghề y, có những người không chỉ đến với nghiệp bằng đam mê đơn thuần mà còn qua những trải nghiệm sống khiến họ không thể rẽ sang con đường khác. Một trong số đó là phó giáo sư, tiến sĩ Phạm Thị Việt Dung, sinh năm 1980 tại Nam Định.
Chị đảm nhiệm vị trí Trưởng Bộ môn Phẫu thuật Tạo hình tại Đại học Y Hà Nội đồng thời là trưởng khoa Phẫu thuật Tạo hình Thẩm mỹ tại Bệnh viện Bạch Mai. Với hơn hai mươi năm gắn bó, chị không chỉ quản lý mà còn trực tiếp giảng dạy, nghiên cứu và tham gia phẫu thuật. Mỗi ngày khoác trên mình chiếc áo blouse trắng là một niềm tự hào lớn lao của chị.
Phương châm của chị về phẫu thuật tạo hình là nơi hội tụ giữa khoa học, nghệ thuật và nhân văn. Chính điều này đã giúp chị để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng đồng nghiệp, học trò và đặc biệt trong trái tim của các bệnh nhân trải qua quá trình hồi sinh tự tin.
Từ nhỏ, Phạm Thị Việt Dung đã yêu thích nghề y, ảnh hưởng từ chính hình mẫu bố của mình. Trong mắt chị, bố không chỉ là người thầy thuốc giỏi mà còn là biểu tượng của lòng nhân ái. Chị từng thích bắt chước, đóng vai bác sĩ để chăm sóc bạn bè và giúp đỡ bà bầu, dù không ít lần bị hàng xóm phạt vì gây đau đớn.
Năm 1998, sau khi tốt nghiệp lớp 12, chị trúng tuyển vào đại học với các lựa chọn ngành học gồm Sư phạm Hà Nội, Y Hà Nội và Công nghệ Sinh học tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Gia đình muốn chị học Sư phạm để ổn định, còn bố khuyên chọn ngành mới mẻ, tiềm năng hơn là Công nghệ Sinh học. Tuy nhiên, khát vọng trở thành bác sĩ vẫn cháy bỏng trong chị.
Trong ngày nhập học, bố đưa chị đến Đại học Quốc gia Hà Nội, tận dụng mọi mối quan hệ để thuyết phục chị theo ngành đó. Tuy nhiên, chỉ sau hai tuần, chị quyết định rút hồ sơ, gọi cho bố: “Bố lên Hà Nội ngay, con muốn học Y”. Lời nói dứt khoát của cô gái lúc đó đã khiến bố phải vượt hơn 100km từ Nam Định lên Hà Nội để làm thủ tục chuyển hồ sơ cho con. Đó chính là bước ngoặt quan trọng đưa chị đến với sự nghiệp sau này.
Trong suốt hành trình theo đuổi y học, những trải nghiệm không thể nào quên vẫn đọng lại trong tâm trí chị. Chị nhớ cảm giác rùng mình, nổi da gà khi còn phải cọ rửa dụng cụ trong nhà xác hay tham gia nghiên cứu trên xác hiến tặng. Những ngày đó, dù gian nan, nhưng sức mạnh nội tâm đã giúp chị vượt qua.
Một ký ức đặc biệt là ca phẫu thuật xử lý chân bé trai bị tai nạn nặng. Thử thách lớn khiến các thao tác tỉ mỉ và nguy cơ thất bại luôn hiện hữu. Trong lần đầu, ca mổ chưa thành công, nhưng khi vạt da bắt đầu gặp vấn đề, chính lời động viên kiên quyết của giáo sư Trần Thiết Sơn đã giúp chị và đội ngũ không bỏ cuộc, liên tục cứu chữa trong đêm, cho tới khi thành công và em bé sau này tự tin chạy nhảy trên đường quê.
Chị còn kể về một cô bé dân tộc có khối u khổng lồ trên mặt. Trong ca phẫu thuật nhân đạo, các bác sĩ giúp em loại bỏ khối da xấu xí để em đến trường tự tin hơn. Một lần cô bé gọi điện thầm thì gọi tên chị, khiến trái tim chị nghẹn lại. Những câu chuyện nhỏ nhưng đầy cảm xúc ấy chính là động lực giúp chị yêu nghề hơn.
Điều gì khiến nghề phẫu thuật thẩm mỹ đẹp nhất trong mắt chị? Chị trả lời: “Đẹp nhất là khi y học chạm đến cảm xúc của con người. Không chỉ giúp họ đẹp hơn về ngoại hình, còn giúp họ tự tin, yêu thương bản thân và sống trọn vẹn hơn”. Thấy nụ cười rạng rỡ, ánh mắt hạnh phúc của bệnh nhân chính là thành quả lớn nhất của chị.
Chị đánh giá cao thế hệ trẻ trong ngành y. “Các em năng động, cập nhật công nghệ nhanh và hiểu rõ phẫu thuật thẩm mỹ là phần của y học nhân văn, không chỉ để làm đẹp”. Nghề này ngày càng thu hút nhiều bác sĩ nội trú, không chỉ vì thu nhập mà còn vì tính chất kết hợp giữa nghệ thuật và khoa học, đòi hỏi kỹ năng ngoại khoa và cảm nhận thẩm mỹ cùng trái tim nhân ái.
Về lời khuyên cho các bạn trẻ, chị chia sẻ: “Hãy làm nghề bằng cảm hứng, như khi chọn người đồng hành trong cuộc đời. Dù ngành nghề là gì, cần làm nghiêm túc, có tâm huyết và đam mê. Thành công dựa trên nỗ lực, tình cảm và sự may mắn gặp đúng thầy, bạn tốt”. Dù bận rộn, chị luôn tự nhủ niềm vui của mình là nhìn thấy bệnh nhân khỏe mạnh và hạnh phúc, và nhấn mạnh vai trò của sự hỗ trợ từ người thân.
Chị cho rằng “thép” chính là sự cứng cỏi, bền bỉ và khả năng chịu đựng những áp lực lớn. Trong nghề, đó là những đêm trực, ca mổ kéo dài, những lúc vượt qua thử thách ngặt nghèo để giữ vững tâm trí và sức khỏe.
Một ngày làm việc của chị bắt đầu từ sáng sớm và kết thúc muộn, chủ nhật dành trọn cho gia đình. Công việc gồm các ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ, đặc biệt là các ca vi phẫu giúp tái tạo chức năng và hình thái cho bệnh nhân. Những ca mổ dài, phức tạp như vận chuyển tổ chức, khâu nối mạch máu, dây thần kinh dưới kính hiển vi đều đòi hỏi sự tỉ mỉ cao độ, gây nhiều áp lực.
Dù bận rộn, chị chia sẻ: “Niềm vui của tôi là thấy bệnh nhân khỏe mạnh, người thân an tâm”. Và để có thể đi xa, vượt qua thử thách, chị luôn cần sự hỗ trợ, thông cảm của gia đình và đồng nghiệp.
Với chị, nghề y là nơi cần sự “thép” để vượt qua gian nan, là sức mạnh để chịu đựng đêm muộn, ca mổ dài và áp lực công việc. Nhưng chính những thử thách đó đã giúp chị trưởng thành và tự hào về nghiệp nghề mà mình lựa chọn.
Chuyên ngành phẫu thuật tạo hình không chỉ là đam mê mà còn là sứ mệnh, là câu chuyện về những trái tim yêu nghề, luôn sẵn sàng hy sinh để đem lại vẻ đẹp và sự tự tin cho mọi người.