BỨC TRANH ĐẶC BIỆT VỀ NHÀ BÁO VÀ MỐI DUYÊN ĐẶC BIỆT CỦA TÔI VỚI BÁO THANH NIÊN
THỜI SINH VIÊN VÀ NGƯỜI BÁO THANH NIÊN
Năm 2008, khi tôi còn là sinh viên Trường đại học Sài Gòn, cuộc sống đại học bắt đầu mở ra một chân trời mới đầy những thử thách và những cảm xúc đan xen. Lần đầu rời xa vòng tay gia đình, tôi cảm thấy lạc lõng, cô đơn, nhớ quê hương da diết. Trong khó khăn ấy, tôi đã tìm thấy một người bạn đồng hành đặc biệt trong hành trình trưởng thành của mình – tờ báo Thanh Niên treo trên bảng tin của ký túc xá.
Mỗi ngày, tôi đều ghé qua bảng tin để đọc những bài viết kịp thời về thời sự, gương thanh niên vượt khó, những câu chuyện truyền cảm hứng về sự kiên trì và nghị lực. Đặc biệt, từng trang báo thể thao, những tin tức về bóng đá luôn thu hút sự chú ý của tôi. Thời đó, khi công nghệ còn hạn chế, báo Thanh Niên là nguồn thông tin chính để tôi cập nhật mọi thứ, đồng hành cùng tôi trong những phút giây giải trí sau giờ học.
Từ những lần đọc báo đầu đời ấy, tôi đã hình thành thói quen gắn bó với tờ báo giấy thân thương này. Dù là báo cũ, đã qua ngày, mỗi lần mở ra vẫn cảm thấy như chạm vào một thế giới mới, chứa đựng kiến thức và niềm vui. Những ngày thiếu báo mới, tôi cảm thấy hụt hẫng, và nhiều lần tôi tự tay dán báo giúp các bạn trong đội tự quản, vừa dán vừa chăm chú đọc.
BÁO THANH NIÊN GẮN VỚI NHỮNG KÝ ỨC TUỔI TRẺ
Trong suốt quãng thời gian sinh viên, báo Thanh Niên trở thành một phần không thể thiếu của tôi, là người bạn luôn sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện cuộc sống, những đam mê, những ước mơ tuổi trẻ. Thậm chí, khi đã ra trường, lấy chồng, làm mẹ, tôi vẫn giữ thói quen đọc báo này, xem nó như một người bạn thân thiết trong hành trình trưởng thành.
Thời gian trôi qua, sự thay đổi của cuộc sống khiến tôi dành thời gian nhiều hơn cho công việc và gia đình. Nhưng những nội dung mà báo Thanh Niên mang lại vẫn giữ nguyên giá trị. Các bài viết về những tấm gương sống đẹp, những câu chuyện cảm động về những người bình thường mà cao quý vẫn luôn làm tôi xúc động. Tham gia các cuộc thi viết, tiêu biểu như cuộc thi Sống đẹp, là một cách để tôi nhìn nhận cuộc đời một cách lạc quan hơn giữa những bộn bề và thử thách của cuộc sống.
Tôi đặc biệt ấn tượng với các bài viết về những nhân vật bình dị nhưng giàu nghị lực như cô Huỳnh Thanh Thảo với trái tim nhân hậu trong bài viết Cánh Én chở mùa xuân, hay như chị Mùi và những cô gái nhỏ yêu đời, yêu cộng đồng trong Đủ kiên trì rác sẽ nở hoa. Những câu chuyện đó như nhắc nhở tôi về giá trị nhân đạo và truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
VÌ SAO BÁO THANH NIÊN MÃI GẮN BÓ VỚI TÔI
Hiện nay, trong vai trò là một viên chức ngành giáo dục, tôi chịu trách nhiệm đặt báo, tạp chí cho cơ quan. Mỗi sáng bắt đầu ngày mới trong nhà trường đều có sự xuất hiện đều đặn của tờ Thanh Niên. Cảm ơn báo đã đồng hành cùng tôi suốt mấy chục năm qua, từ những ngày còn là sinh viên cho tới khi trở thành mẹ và giáo viên giảng dạy.
Báo Thanh Niên không chỉ luôn cập nhật tình hình thời sự, mà còn là người bạn tâm tình, giúp tôi trau dồi kiến thức, mở rộng tầm nhìn. Những thế hệ độc giả như tôi, dù cuộc sống có đổi thay thế nào, vẫn luôn giữ một tình cảm đặc biệt với tờ báo này, vì nó chính là nguồn cảm hứng, nơi giữ những kỷ niệm thời thanh xuân rực rỡ. Và hơn hết, những thông điệp nhân đạo, những câu chuyện về sự sống và lòng nhân ái qua các tác phẩm của báo đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn, truyền cảm hứng sống đẹp cho tôi và nhiều người khác.
Thanh Niên mãi trong tôi là thế, như một phần không thể tách rời trong hành trình của tuổi trẻ và trưởng thành.