TỪ 3 GIỜ SÁNG, CHUYẾN ĐI ĐỂ ĐẨY BÁO ĐẾN V499 ĐỘC GIẢ
Những năm 1985-1990, cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn, tôi đã nghĩ đến việc mở một sạp báo nhỏ để giữ niềm đam mê với báo chí và có thêm thu nhập nuôi con. Ban đầu, tôi chỉ có một chiếc bàn nhỏ đặt trước nhà tại chợ Sa Đéc, được một người quen cho mượn mặt bằng để bán báo. Tờ báo đầu tiên tôi nhận về là Thanh Niên, sau đó dần dần có thêm các loại báo và tạp chí khác.
Hàng ngày, từ 3 giờ sáng, tôi đã thức dậy chuẩn bị cho chuyến đi bán báo sớm nhất. Lúc đó, cầu Mỹ Thuận chưa xây xong, báo từ TP.HCM chuyển về miền Tây qua những chuyến xe chậm chạp. Tôi tranh thủ nhận báo để kịp bán khi mặt trời chưa mọc. Sau này, khi Văn phòng miền Tây của Báo Thanh Niên phát hành sớm hơn, việc vận chuyển ngày càng thuận tiện hơn.
Tôi thường bắt đầu ngày mới bằng việc nhận vài chục tờ báo, sau đó tăng lên đến hàng trăm, đỉnh điểm là khoảng 300 tờ mỗi ngày, kèm theo các ấn phẩm đặc biệt khi có giải bóng đá hoặc các ngày lễ kỷ niệm. Giá bán ra là 1.500 đồng trên mỗi tờ, trong khi báo nhập về chỉ mất 1.300 đồng, mang lại khoản thu nhập đáng kể, trung bình hơn 1,5 triệu mỗi tháng, giúp gia đình tôi cải thiện cuộc sống rõ rệt.
Trong suốt các năm bán báo, tôi luôn cố gắng ghép 16 trang quảng cáo để tạo thành một tờ hoàn chỉnh. Vào 5 giờ sáng, khách hàng đã bắt đầu đến sạp, tranh thủ xem báo để cập nhật các tin tức thời sự trong và ngoài nước. Tôi cũng đọc lướt các tiêu đề để trao đổi, trò chuyện cùng khách hàng. Phần lớn khách quen của tôi đều yêu thích báo Thanh Niên, đặc biệt là các số phát hành vào mùa bóng đá, mùa tuyển sinh hay các dịp lễ tết. Khi báo Thanh Niên còn đủ hàng, khách hàng mua sẵn, không cần phải mua loại khác. Điều đó giúp tôi cảm thấy tự hào và vui hơn mỗi ngày.
Thanh Niên đã trở thành phần không thể thiếu trong đời sống của tôi. Dù làm việc nhỏ lẻ, tôi luôn cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt từ báo, như những phần quà dành cho người bán báo nhỏ như tôi: áo mưa, giỏ quà Tết, thiệp chúc mừng. Những tình cảm này khiến tôi thêm gắn bó và trân trọng từng ngày bán báo.
Khi công nghệ phát triển, đặc biệt là sau đại dịch Covid-19, lượng khách mua báo in giảm dần đi. Người dùng dễ dàng truy cập các tin tức nhanh chóng trên điện thoại hay máy tính bảng, không cần chạy ra sạp báo từ sáng sớm. Tuy nhiên, tôi vẫn thấy Thanh Niên là một tờ báo đặc biệt, giữ vững uy tín, luôn giữ được 24 trang nội dung phong phú, hấp dẫn, liên tục được khách hàng tin tưởng sử dụng. Nhiều người còn chia sẻ rằng, dù đọc online tiện lợi, nhưng vẫn thích cảm giác cầm tờ báo, lật từng trang, ngửi mùi mực in và cảm nhận được sự chân thật của nội dung.
Tôi ủng hộ việc thu phí đọc báo trên các nền tảng số, hy vọng Thanh Niên sẽ ngày càng nâng cao chất lượng, cập nhật tin tức nhanh, chính xác hơn, mở rộng các hoạt động cộng đồng về các vấn đề xã hội như việc làm, môi trường, giáo dục, an ninh. Dù lượng bán hàng giảm, tôi vẫn duy trì cung đường sáng sớm quen thuộc, từ 3 giờ để chuẩn bị những tờ báo, gửi đến các khách hàng thân thiết. Những ngày rảnh rỗi, tôi cũng dành thời gian đọc báo nhiều hơn để hiểu rõ nhu cầu của độc giả, giữ gìn hơn nữa mối quan hệ gắn bó với tờ báo yêu thích của mình.
Năm nay đã 84 tuổi, hơn 30 năm qua, tôi xem Thanh Niên là người bạn tri kỷ, từng giúp tôi ổn định cuộc sống và giữ vững niềm đam mê nghề bán báo. Tôi đã dặn con cháu sau này giữ gìn nghề truyền thống, tiếp nối tấm lòng và tình cảm với báo. Thanh Niên đã đi vào cuộc đời tôi như một biểu tượng của sự tử tế, nhân văn và tin cậy, một ký ức đẹp đẽ không thể phai mờ.