NHỚ LẠI HÀNH TRình VĂN HỌC BẦU TRỜI NHIỀU CHÂN THÀNH
Trong ký ức của tôi, miền Trung không chỉ là nơi trữ tình của những câu chuyện cảm xúc mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường và tình yêu thương đậm đà. Từ những ngày tháng khó khăn, những trải nghiệm thấm đẫm nắng gió, mưa bão, tôi đã nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, lòng người miền Trung vẫn luôn tràn đầy dũng khí và nồng nàn yêu thương.
Tâm hồn tôi luôn hướng về xứ Nghệ, nơi gió Lào thổi khắc nghiệt, làm rạc bờ tre vào mùa hè nóng bỏng, và mùa đông khắc nghiệt với cái rét cắt da cắt thịt. Từ nhỏ, tôi đã không quen với bữa cơm gạo trắng bình thường; thay vào đó, bữa ăn của chúng tôi thường là độn khoai, ngô, đậu, hay đơn giản chỉ là chuối già, sắn luộc, muối vừng để chấm ăn. Những hình ảnh quen thuộc ấy in đậm trong tâm trí tôi, như một ký ức thiêng liêng về nơi chốn đã tôi luyện ý chí vượt mọi khó khăn.
Dù cuộc sống thời chiến thiếu thốn trăm bề, gia đình tôi và những người dân quê vẫn kiên trì học tập, đèn dầu nhỏ bé tỏa sáng những đêm khuya, viết nên những câu chuyện về đời sống nghèo khó mà đầy cảm xúc. Bà tôi, với bàn tay cần mẫn, lấy hạt thầu dầu, trấu rang, giã nhỏ rồi đun sôi thành dầu, tạo ra ánh sáng bé nhỏ nhưng ấm áp giữa màn đêm tăm tối. Những hình ảnh ấy không chỉ là ký ức mà còn là nguồn cảm hứng bất tận để tôi viết nên tác phẩm Ngọn đèn dầu quê, gửi gắm tâm tư vào từng dòng chữ.
Tham gia cuộc thi viết của Báo Thanh Niên, ban đầu tôi chỉ nghĩ mình chỉ gửi để có tên trong danh sách, không mong đợi sẽ được giải thưởng. Nhưng rồi, một ngày đẹp trời, tôi nhận được tin mình đoạt giải khuyến khích. Đây không chỉ là sự công nhận về tác phẩm mà còn là minh chứng cho sự khách quan, công bằng trong cách chấm điểm của ban giám khảo. Những “con mắt xanh” ấy đã đánh giá đúng thực lực và cảm xúc của tôi, khiến tôi tin tưởng hơn vào giá trị của từng tác phẩm.
Chính cách làm việc nghiêm túc, trung thực của Báo Thanh Niên và ban giám khảo đã dạy tôi, một người thầy trong nghề dạy học, phải luôn đánh giá thật lòng khả năng của học trò. Không thể vì lý do nào mà làm sai lệch sự thật hay nâng cao điểm số một cách phi lý. Chấm bài chính là cách tôi kiểm nghiệm khả năng tiếp thu và sáng tạo của học trò, cũng là triết lý mà tôi vận dụng trong công tác giáo dục. Một bài học vô giá đã để lại trong tôi sự trân trọng và ý thức rõ ràng về trách nhiệm của người giảng dạy.
Chia sẻ về cảm xúc, tôi nhớ lại những lời thơ của một nhà giáo: “Có em điểm thấp, có em điểm cao/ Vì lười biếng hay vì chăm chỉ/ Vì chậm hiểu hay vì sáng dạ/ Có ai nghĩ rằng trước hết vì tôi!” Chính những câu thơ ấy đã phản ánh rõ tấm lòng của người thầy, sự chân thành trong việc đánh giá, và niềm vui khi thấy những bài viết ngợi ca cuộc sống chân thực. Ngọn đèn dầu quê, qua trang báo, đã vượt qua khoảng cách địa lý, đem lại nguồn cảm hứng và sức mạnh cho tôi tiếp tục sáng tác.
Không dừng lại ở đó, tôi còn tiếp tục gửi tác phẩm dự thi cuộc thi viết Sống đẹp của Báo Thanh Niên. Dù không đạt giải, tôi vẫn tự hào về bài Đồng thuận đồng lòng, kể câu chuyện về vợ chồng anh Trần Anh Tuấn và chị Ngô Thị Xuân Duyên, những người cùng đồng lòng hiến xác để góp phần vào y học, thể hiện nghĩa cử cao đẹp, thiêng liêng. Những trải nghiệm này giúp tôi nhận thấy rằng, viết để lan tỏa những điều tốt đẹp là việc làm ý nghĩa, góp phần xây dựng xã hội nhân văn.
Đối với tôi, Báo Thanh Niên không chỉ là nơi gửi gắm cảm xúc và sáng tạo, mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong hành trình trưởng thành và phát triển. Nhìn lại hành trình đã qua, tôi càng thêm trân quý những trải nghiệm, những bài học quý giá mà tờ báo đem lại. Những câu chuyện đời đời về miền Trung, về lòng dũng cảm và tình yêu thương đã giúp tôi thấm thía giá trị của cuộc sống và trách nhiệm của người cầm bút trong việc góp phần làm đẹp đời.