KHI NHỮNG CÂU CHUYỆN THƯƠNG NHỚ MIỀN TRUNG BÙNG NỔ, BẠN ĐÃ SẴN SÀNG CHIA SẺ CHƯA?

NHỚ LẠI NHỮNG NGÀY THÁNG KHÓ KHĂN, SAY MÊ VỚI VIẾT CHO MIỀN TRUNG
TỪ NỖI NHỚ MÊ ĐẾN GƯƠNG MẶT VĂN CHƯƠNG

Trong những câu chuyện đời thường, cảm xúc chân thành và những trải nghiệm đậm chất miền Trung luôn hiện hữu rõ nét. Đó là vùng đất đầy nắng, đầy gió, có những cơn mưa bão cuốn trôi tất cả nhưng vẫn giữ vững ý chí và tấm lòng yêu thương rộng mở.

Tôi nhớ về xứ Nghệ – nơi gió Lào nồng nàn thổi rạc rạt bờ tre, mang theo cái rét đậm cắt da cắt thịt vào mùa đông khắc nghiệt. Từ nhỏ, tôi chưa từng được ăn gạo trắng, mà thay vào đó là những bữa cơm độn khoai, ngô, đậu. Ký ức về những bữa cơm đơn sơ, rổ chuối già, sắn luộc với muối vừng trở thành phần ký ức không thể phai nhạt. Trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề đó, chúng tôi vẫn cố gắng học hành, ngày đêm bên ngọn đèn dầu nhỏ bé, để vượt qua khó khăn và giữ vững ý chí.

Hình ảnh bà tôi lột vỏ thầu dầu, rang hạt, rồi đun sôi để lấy dầu dầu thơm phức cũng in sâu trong tâm trí tôi. Chính những hình ảnh giản dị đó đã hun đúc tâm hồn tôi, thúc đẩy sự đam mê viết lách, để từ những ký ức ấy, tôi viết nên tác phẩm Ngọn đèn dầu quê – một tản văn chân thực và đầy cảm xúc. Ban đầu, tôi chỉ gửi bài dự thi với mong muốn đơn thuần, không mơ ước đoạt giải thưởng, bởi tôi vốn là một độc giả xa xôi, ít có cơ hội tiếp cận báo in.

THANH NIÊN ĐÃ MỞ LÒNG TÔI CHO NHỮNG GIÁ TRỊ CHÂN THẬT

Thời gian trôi qua, tôi đã quên mất bài dự thi ấy, cho đến khi một buổi sáng mở hộp thư điện tử, tôi nhận được tin mình đoạt giải khuyến khích trong cuộc thi viết Thương nhớ miền Trung năm 2021. Niềm vui không dám tin đã tràn ngập trái tim tôi. Đó là minh chứng rõ ràng cho sự công tâm và nghiêm túc trong việc chấm thi của Ban giám khảo Báo Thanh Niên – một tờ báo lớn, uy tín và luôn đặt chữ “khách quan” lên hàng đầu.

Cách làm việc đó không chỉ giúp tôi tin tưởng vào báo chí mà còn truyền cảm hứng cho nghề dạy học của tôi. Phải đánh giá đúng khả năng của từng học trò, không vì lý do gì mà nâng điểm hoặc bỏ qua những yếu tố trung thực. Chấm bài không chỉ là công việc, mà còn là cách đánh giá khả năng sáng tạo, nỗ lực của học sinh trong quá trình học tập. Khi gặp những bài thấp điểm, lòng tôi nặng trĩu và trăn trở, vì biết rằng mỗi điểm số phản ánh phần nào tâm huyết của người thầy.

Có thể nói, cảm xúc chân thành về ngọn đèn dầu quê, về các câu chuyện đời thường của miền Trung đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác của tôi. Chính những chia sẻ qua Báo Thanh Niên đã thắp sáng tâm trí, giúp tôi hiểu rõ hơn về giá trị của sự trung thực, nhân ái và lòng biết ơn.

TIẾP TỤC ĐÓNG GÓP TỪ NHỮNG ĐỀ ĐẠO CAO ĐẸP

Không dừng lại ở đó, tôi tiếp tục gửi bài dự thi trong cuộc thi Sống đẹp do Báo Thanh Niên tổ chức, với mong muốn sẻ chia những câu chuyện đời thường đầy ý nghĩa. Đặc biệt là bài Đồng thuận đồng lòng của tôi kể về những vợ chồng ở Sóc Trăng cùng chung tay hiến xác cho y học – một hành động thiêng liêng và đáng trân trọng. Dù không đạt giải, nhưng cảm xúc về những nghĩa cử cao đẹp đó vẫn luôn giữ chân trong trái tim tôi.

Từ những trải nghiệm này, tôi hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của báo chí trong cuộc sống và trong từng hành động chân thành, nhân văn của cộng đồng. Báo Thanh Niên không chỉ là một tờ báo đơn thuần, mà còn là người bạn, người thầy, giúp tôi góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp qua từng trang viết của chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *