TẾT NGOÀI ÁNH PHÁO HOA: CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI TRỰC LỊCH TRÊN HÀNH TRÌNH CHỮA BỆNH
Trong tâm thức của nhiều người, Tết là dịp để sum vầy bên mâm cơm tất niên, đếm ngược thời khắc giao thừa cùng gia đình và tận hưởng những ngày nghỉ hiếm hoi sau một năm bận rộn. Nhưng đối với những người làm nghề y, đặc biệt là các bác sĩ trẻ và nhân viên y tế trực Tết, hình ảnh đó lại mang một ý nghĩa khác biệt hoàn toàn. Trong những ngày này, họ phải tạm gác lại niềm vui đoàn tụ, thay vào đó là những ca trực chòng chành trong bệnh viện, nơi chỉ có ánh đèn lép bép và tiếng monitor đều đều diễn ra xuyên suốt.
Ở đó, pháo hoa rực rỡ chỉ còn là một ký ức xa vời còn tiếng bước chân vội vã, ánh đèn lạnh lẽo của hành lang phản chiếu nỗi niềm riêng của những người lao về phía trước. Trực Tết, nghe qua dễ tưởng là công việc bình thường, nhưng thực tế, đó lại là thử thách tinh thần và cảm xúc đòi hỏi lòng kiên trì của mỗi bác sĩ trẻ.
Nguyễn Thị Trà My, bác sĩ nội trú chuyên ngành Tâm thần, chia sẻ rằng ban đầu cô vào nghề với nhiều hoài bão, lý tưởng, nhưng trải qua thời gian, cô nhận ra nghề y không phải con đường trải đầy hoa hồng. Có những ngày mệt mỏi đến mức muốn dừng lại, nhưng chính những khoảnh khắc hiểu rõ giá trị của công việc giúp cô tiếp tục hành trình. Đặc biệt, trong ca trực Tết đầu tiên, cô nhận thức rõ hơn về vô thường của cuộc sống qua những biến cố cảm xúc và những mất mát không lường trước. Từ đó, cô học cách chấp nhận và trân trọng từng phút giây hiện tại, giữ vững lòng trắc ẩn trong trái tim mình.
Trà My tâm sự: “Không về được thì thôi, làm tốt việc của con là được.” Trong mắt cô, Tết không còn đơn thuần là ngày nghỉ, mà trở thành một phần của hành trình cống hiến, nơi các bác sĩ đối mặt với những thử thách không ngừng, đồng thời cũng trưởng thành từ những trải nghiệm đó.
Ngược lại, Nguyễn Thị Minh Huệ, hiện công tác tại Bệnh viện Phụ sản – Nhi Đà Nẵng, xem trực Tết như một phần đặc thù của nghề nghiệp. Cô chia sẻ cảm giác chạnh lòng khi thấy bạn bè quây quần bên gia đình, trong khi bản thân phải trực bệnh viện suốt đêm. Nhưng chính sự cảm thông và ủng hộ của gia đình giúp cô vững vàng hơn trong những khoảnh khắc gian nan này. Với Huệ, khoảnh khắc đặc biệt nhất là khi đón nhận một em bé chào đời đúng vào thời khắc bước sang năm mới. Tiếng khóc của bé mới sinh là sự khẳng định rõ nét nhất rằng công việc của người làm y tế là vô cùng cần thiết, dù có thể bị bỏ lỡ những phút giây sum vầy.
Dù gặp nhiều thử thách, Minh Huệ chưa từng hối hận vì đã chọn con đường này. Cô tin rằng mỗi lời cảm ơn chân thành từ gia đình bệnh nhân chính là động lực lớn nhất giúp cô vượt qua mọi khó khăn. Đồng hành cùng Tết, cô giữ vững niềm tin để ngày càng trưởng thành trong chuyên môn và gắn bó với nghề.
Trong số các bác sĩ trẻ, không thể không nhắc đến Nguyễn Thị Thảo, đang làm việc tại Bệnh viện Đà Nẵng. Thảo bộc bạch rằng cô xem trực Tết là một phần tất yếu của nghề, nơi mỗi ca trực là một hành trình thử thách lòng kiên trì và tình yêu nghề. Cô nhấn mạnh: “Tết không phải là pháo hoa rực rỡ mà là phần rất đặc thù của nghề y. Những người làm nghề này đều hiểu rõ điều đó.”
Trong khi pháo hoa lung linh trên bầu trời, còn có những người thầm lặng ở lại bệnh viện, đón nhận những giây phút trống trải, vất vả. Họ có thể chạnh lòng, có thể thiệt thòi, nhưng vì sức khỏe và sinh mệnh của người bệnh, họ vẫn đứng vững trong những ngày lễ trọng này. Những nụ cười, những lời cảm ơn và cả những mất mát đột ngột là gia vị đặc trưng của cuộc sống trong ngành y.
Chính trong những khoảnh khắc ấy, những người làm nghề y hiểu rõ rằng con đường họ chọn không dễ đi, nhưng lại là con đường mang lại ý nghĩa và sự thỏa mãn vô giá. Dù thế giới ngoài kia rực rỡ pháo hoa, còn bên trong bệnh viện, họ vẫn âm thầm giữ lửa cho hy vọng và sự sống còn. Những người đó, trong ngày Tết đặc biệt này, chính là những anh hùng thầm lặng, mang trong mình trách nhiệm thiêng liêng và tình yêu thương vô hạn dành cho cuộc đời.