TRẺ THƠ VẪN CHÂN THỰC VÀ THƠ DỊU: BÀI VĂN 17 CHỮ GÂY CHUẨN BỊNG TRONG TRÁI TIM MỌI NGƯỜI
Trong thế giới của những đứa trẻ, mọi điều đều nhẹ nhàng, giản dị và thuần khiết đến lạ thường. Từ cách các em nhìn nhận về thế giới đến những cảm xúc trong lòng, đều toát lên sự trong sáng, chân thành. Chỉ cần nhìn qua những bức tranh các em vẽ hay những dòng chữ vụng về trong bài tập làm văn, người lớn cũng có thể cảm nhận được một thế giới trong veo, đầy tình cảm mộc mạc nhưng không kém phần sâu sắc.
Gần đây, trên mạng xã hội Trung Quốc lan truyền một bài văn của một học sinh lớp 2 khiến hàng triệu người xúc động mạnh mẽ. Dù chỉ có 17 chữ, bài viết ngắn ngủi nhưng chứa đựng cảm xúc hơn cả một bài luận dài dòng. Những dòng chữ như “Bố ơi, mẹ ơi, hôm nay con đã rất ngoan, bố mẹ không cần lo lắng đâu” đã làm lay động trái tim nhiều người. Đặc biệt, chi tiết cô bé từng viết rồi xóa đi một câu trong bài cũng làm không ít người phải nghẹn ngào.
Chia sẻ từ cô giáo chủ nhiệm của em cho biết, khi chấm bài, cô đã không cầm nổi xúc động. Trong bản nháp, cô bé đã viết thêm “Con nhớ hai người” sau câu “Bố ơi, mẹ ơi” rồi nhanh chóng gạch bỏ đi. Hành động nhỏ này chứa đựng một nỗi nhớ thương sâu sắc vượt khỏi khả năng của một đứa trẻ lớp 2. Cô giáo đã dành cho bài làm điểm cao nhất lớp, mặc dù chỉ có 17 chữ.
Ngay khi bài viết được đăng tải, nó nhanh chóng trở thành tâm điểm tranh luận và cảm xúc trong cộng đồng mạng. Nhiều người đều đồng tình với quyết định của cô giáo khi trao điểm tuyệt đối, bởi người ta nhận ra rằng giá trị của một tác phẩm không phải nằm ở sự trau chuốt ngôn từ, mà ở cảm xúc chân thật mà nó truyền tải. Trong vài dòng ngắn ngủi này, người đọc có thể cảm nhận rõ ràng tình yêu thương, nỗi nhớ mong dành cho cha mẹ của cô bé nhỏ bé. Chính sự trong sáng, thuần khiết ấy đã chạm đến trái tim của vô số người.
Một số bình luận của cộng đồng mạng thể hiện sâu sắc cảm xúc trước bài viết này:
– “Em bé quá hiểu chuyện, chắc sợ bố mẹ buồn nên mới xóa đi câu ‘con nhớ bố mẹ'”.
– “Có lẽ cô bé phải xa cha mẹ đi làm xa, mới gửi gắm tình cảm qua những dòng văn ngắn ngủi như thế”.
– “Trẻ con luôn thật thà với cảm xúc của mình, bài văn này chứng minh điều đó rõ nét”.
– “Chỉ 17 chữ nhưng chứa đựng cả một trời thương nhớ. Cô giáo khóc cũng dễ hiểu thôi”.
– “Một bài văn không hoa mỹ nhưng lại đẹp nhất mà tôi từng đọc.”