NHỚ VỀ MIỀN TRUNG KHÓ KHĂN, SAY MÊ VỚI VIẾT CHỦ ĐỘNG
Hình ảnh về miền đất miền Trung tràn đầy nắng gió, bão tố và gian truân luôn in đậm trong tâm trí tôi. Đó là vùng đất thiếu thốn, trải qua những mùa mưa lũ khốc liệt, nhưng vẫn giữ vững nghị lực và tình yêu thương dạt dào.
Trong ký ức của tôi, Nghệ An thân thương hiện lên chân thực và sống động. Gió Lào gay gắt nung nóng, thổi rạt rào qua bờ tre, còn mùa đông kéo về với cái rét cắt da cắt thịt. Từ nhỏ, tôi đã quen với những bữa cơm đạm bạc, gạo độn cùng khoai, ngô, đậu, hoặc đơn giản như một mâm chuối già, sắn luộc chấm muối vừng. Những hình ảnh đó đã trở thành phần máu thịt, gắn bó khăng khít với tuổi thơ tôi.
Miền trung luôn phải đối mặt với những trận mưa lũ khủng khiếp. Dẫu vậy, chúng tôi vẫn cố gắng học hành tốt, đêm đêm ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ bé để luyện reading, viết chữ. Chúng tôi không có đầy đủ vật chất nhưng lòng vẫn đầy âm ỉ ý chí và khát vọng vươn lên. Những buổi chiều đi hái thầu dầu, lột vỏ, rang hạt, giã nhỏ để lấy dầu là cả một hành trình tràn đầy kỹ niệm và sức sống. Mùi dầu thơm, tiếng rộn ràng của bà, của các em nhỏ bên cạnh đã trở thành ký ức đẹp đẽ không thể phai nhạt.
Với cảm xúc chân thành đó, tôi say mê viết. Từng dòng chữ, từng ý tưởng trong ký ức chảy tràn qua ngòi bút để tạo nên tác phẩm Ngọn đèn dầu quê. Tôi gửi bài dự thi mà không nghĩ mình sẽ được giải, chỉ mong có một phần xuất hiện trong sự kiện nhỏ của tờ báo quen thuộc. Bởi tôi là độc giả chân chính của Báo Thanh Niên, vùng quê xa xôi nhưng luôn dõi theo và yêu mến tờ báo.
CHINH PHỤC VỚI GIẢI THƯỞNG TỪ NHÀ BÁO ĐẢNG
Khi nghe tin mình đoạt giải khuyến khích trong cuộc thi viết Thương nhớ miền Trung năm 2021, trong lòng tôi dâng lên niềm vui khó tả. Đó không chỉ là một vinh dự cá nhân, mà còn là bằng chứng về sự công tâm, khách quan trong quá trình chấm thi của Ban giám khảo Báo Thanh Niên. Những “con mắt xanh” đó đã giúp tôi tin tưởng hơn vào giá trị của từng câu chữ, từng câu chuyện mình viết ra.
Từ câu chuyện này, tôi nhận ra rằng cách làm việc nghiêm túc, công bằng của báo chí chính là bài học quý dành cho nghề nghiệp của tôi. Trong giảng dạy, tôi luôn cố gắng trung thực trong đánh giá học sinh, không vì áp lực hay thành tích mà nâng điểm hay bỏ qua khuyết điểm của các em. Chấm bài thi là dựa trên khả năng tiếp nhận kiến thức, sự sáng tạo của học trò, chứ không thể thiên vị. Tôi luôn nhớ câu thơ của một nhà thơ – thầy giáo: “Có em điểm thấp, có em điểm cao / Vì lười biếng hay vì chăm chỉ / Vì chậm hiểu hay vì sáng dạ / Có ai nghĩ rằng trước hết vì tôi!”.
Tiếng vang từ bài viết về ngọn đèn dầu quê còn tiếp sức cho tôi, thắp sáng lòng đam mê sáng tác và dạy học. Ngọn đèn nhỏ bé đó đã trở thành biểu tượng của phép màu tạo nên kí ức, cảm xúc đẹp đẽ mà tôi tự hào.
TIẾP TỤC CHẠM ĐẾN ĐAM MÊ VỚI CÁC CUỘC THI VĂN NGHỆ
Sau thành công ban đầu, tôi tiếp tục tham gia cuộc thi Sống đẹp của Báo Thanh Niên vào năm 2021. Dù không đạt giải cao, tác phẩm Đồng thuận đồng lòng, viết về cảm xúc của một cặp vợ chồng hiến xác cho y học, đã chạm đến trái tim của nhiều người. Đó là những câu chuyện nhân văn, thể hiện tấm lòng cao đẹp của những người dân miền Trung.
Mỗi lần nhận về kết quả, dù thắng hay thua, tôi đều trân trọng cảm xúc và bài học. Những cuộc thi văn của Báo Thanh Niên đã giúp tôi thêm tin tưởng vào sức mạnh của chữ nghĩa, cũng như rèn giũa ý chí và niềm đam mê sáng tác. Và trên hết, tôi luôn biết ơn một tờ báo lớn, với tấm lòng nhân ái và tinh thần công tâm đã đồng hành cùng tôi trong hành trình sáng tạo và cống hiến.
Chỉ qua những trải nghiệm nhỏ bé của mình, tôi hiểu rằng viết lách không chỉ là cách thể hiện tâm hồn mà còn trở thành sợi dây liên kết những tấm lòng đồng cảm, vượt qua mọi gian khó. Và mỗi câu chuyện, mỗi bài viết đều làm sống dậy niềm yêu đời, yêu nghề, yêu miền đất quê nghèo nhưng giàu nghị lực này.