TRUYỀN CẢM HỨNG VÀ ĐỘNG LỰC TỪ NHỮNG GƯƠNG MẪU ĐIỂN HÀNG NGÀY
Khi còn nhỏ, việc đọc báo là điều xa xỉ đối với tôi. Chỉ đến khi học cấp ba ngoài huyện, tôi mới biết đến các mặt báo, trong đó Báo Thanh Niên đã để lại cho tôi ấn tượng sâu đậm và sức hút khó cưỡng. Hai chữ Thanh Niên như một lời sẻ chia phù hợp với độ tuổi đẹp đẽ nhất của cuộc đời, giúp tôi mở rộng tầm mắt và cảm nhận thế giới quanh mình rõ hơn.
Từ các mục truyện ngắn, bài viết về tin tức thời sự, đến những tấm gương người tốt việc tốt như cuộc thi Sống đẹp mà báo tổ chức hàng năm, tất cả đều trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ. Trong số những nhân vật truyền cảm hứng đó, tôi ấn tượng đặc biệt với chị Huỳnh Thanh Thảo, người chị thân mật gọi là Én Nhỏ trong bài viết của tác giả Hoàng Ngọc Thanh. Tôi nhìn thấy ở chị sự nỗ lực phi thường, những việc làm ý nghĩa phục vụ cuộc sống và niềm đam mê lan tỏa yêu thương. Chính chị đã truyền cảm hứng cho tôi và các bạn trong cộng đồng nhỏ bé của mình, qua những con chữ và câu chuyện đời thường giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Chứng kiến buổi lễ trao giải “Nhân vật được vinh danh” của cuộc thi Sống đẹp mùa 4, tôi cảm thấy tự hào và biết ơn Báo Thanh Niên đã trở thành cầu nối, giúp chúng tôi gần hơn với những gương mặt kiên cường, những con người lặng lẽ cống hiến. Nhờ đó, tôi đã biết thêm nhiều gương mặt, những bông hoa nhỏ nở rộ giữa cuộc đời thường ngày, góp phần làm đẹp đời sống tinh thần của cộng đồng.
Chính những cảm xúc đó đã thúc đẩy tôi dũng cảm hơn trong việc viết lách. Từ ý nghĩ thử sức, tôi đã gửi dự thi hai truyện ngắn, và không ngờ hai tác phẩm của mình đều được biên tập viên chấp nhận đăng trong mục Sống đẹp năm 2025. Trước đó, tôi đã từng có vài bài viết ngắn đăng báo, nhưng cảm giác khi thấy truyện mình xuất hiện trong một mục yêu thích, nằm trong danh sách những tác phẩm truyền cảm hứng, khiến tôi xúc động vô cùng. Cảm giác ấy như một niềm vui, một sự ghi nhận nhỏ nhoi nhưng ý nghĩa lớn lao trong hành trình làm nghề của tôi.
Không chỉ vậy, tôi còn gửi một bài viết về thầy dạy môn ngữ văn những năm cấp hai, người đã truyền cảm hứng yêu viết lách và sống thiện lành cho tôi – một cô học trò vượt khó. Bài viết đã được chọn đăng trong mục Sống đẹp như một món quà gửi tặng thầy nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11. Thầy tôi đã rưng rưng cảm động, mắng yêu: “Bữa nó nói chuyện với thầy, vậy mà nay đã ‘bê’ thầy lên báo, trên Thanh Niên. Cảm ơn em đã giúp thầy lan tỏa những điều yêu thương nhỏ bé nhưng quý giá.” Tôi trả lời thầy rằng chính nhờ những điều nhỏ bé đó, chúng tôi mới có ngày hôm nay, và thầy xứng đáng với những cống hiến không ngừng nghỉ.
Tôi hiểu rằng còn rất nhiều những điều nhỏ nhặt nhưng vô cùng đẹp đẽ được Báo Thanh Niên lan tỏa đến cộng đồng. Qua các trang báo giấy hay online, báo đã trở thành cầu nối, góp phần xây dựng những câu chuyện tích cực, truyền cảm hứng cho mọi người, đặc biệt là những người ở vùng sâu, vùng xa. Tôi càng thêm trân trọng những tờ báo nhỏ bé nhưng đầy giá trị này và mong mỏi Báo Thanh Niên ngày càng phát triển, mở rộng để mọi người có thể tiếp cận những điều tốt lành ngoài kia.
Cuộc sống này còn vô vàn điều tốt đẹp. 40 năm là một hành trình dài, là kho tàng lưu giữ những tinh hoa, những câu chuyện đẹp đẽ nhất của đời người. Trong lòng tôi vẫn luôn giữ một tình cảm đặc biệt dành cho Báo Thanh Niên, cùng những kỷ niệm khó quên mà quý báo đã mang đến cho tôi qua suốt những năm tháng trưởng thành.
Khai thác những câu chuyện nhỏ bé trong cuộc đời, Báo Thanh Niên đã giúp tôi nhận thức rõ hơn về giá trị của từng hành động, từng gian nan, trở thành nguồn động lực lớn lao để tôi tiếp tục viết, sống đẹp và lan tỏa yêu thương.