NHỮNG CÁCH THƯ VƯỢT SÓNG GÂY CHO TRÁI TIM CỦA NHỮNG CHIẾN SĨ NƠI ĐẢO XA
Trong suốt nhiều năm đứng lớp, cô Đinh Thị Ngọc (35 tuổi), giáo viên Trường tiểu học Quang Trung (tỉnh Ninh Bình), đã nhận thấy rằng kiến thức về biển đảo trong sách giáo khoa quá xa lạ với các em học sinh. Các em có thể nhớ tên đảo, ghi nhớ các sự kiện, nhưng ít ai hình dung được rằng ngoài khơi xa còn những người lính đang trực gác, đang thức để giữ hòa bình cho đất nước.
Chính câu hỏi này đã thôi thúc cô giáo trẻ trăn trở về cách giúp học sinh yêu tổ quốc bằng những hành động thật ý nghĩa, dù nhỏ bé. Ý tưởng viết thư gửi chiến sĩ hải quân nơi đảo xa xuất hiện tự nhiên trong suy nghĩ của cô Ngọc.
Ban đầu, hoạt động được tiến hành trong một lớp học nhỏ, nhưng hiệu quả đã làm cô bất ngờ. Các học sinh dần thể hiện sự quan tâm, tò mò nhiều hơn về cuộc sống nơi đầu sóng ngọn gió. Sự rụt rè ban đầu chuyển thành sự nhiệt huyết, chân thành trong từng dòng thư. Chính sự thay đổi này đã lan tỏa ra toàn trường, rồi đến các khu vực lân cận và nhiều tỉnh thành khác.
Cô Ngọc chia sẻ: mỗi đợt viết thư kéo dài gần một tháng, từ việc lựa chọn chủ đề, hướng dẫn cách xưng hô, kể chuyện sao cho tự nhiên và chân thành. Các em viết nháp, cô đọc rồi chỉnh sửa từng lá thư một. Trong hàng trăm bức thư cô đã đọc, có những dòng cảm xúc chân thực, xúc động, như câu chuyện của một bé lớp 7 viết: “Chú ơi, tết này chú không về được. Con đã khóc và con thấy mình phải lớn nhanh để giống các chú, bảo vệ đất nước”.
Có những bức thư còn thể hiện trí tưởng tượng độc đáo, như các em làm thư bằng hạt gạo tỉ mỉ xếp thành hình biển đảo. Cô Ngọc kể lại chuyến đi ra đảo Cồn Cỏ (tỉnh Quảng Trị) năm 2025, dù sóng lớn khiến tàu không thể cập bến, nhưng qua màn hình chiếc tivi nhỏ trên tàu, cô vẫn cảm nhận được hình ảnh gương mặt rám nắng, nụ cười hiền hậu của các chiến sĩ. Khoảnh khắc đó giúp cô thấu hiểu rằng, Tết của lính đảo không có đoàn viên, niềm vui lớn nhất của họ là giữ bình yên cho đất liền.
Các chiến sĩ hải quân nói thư từ các học sinh như những món quà tinh thần quý giá: có người treo thư làm đồ trang trí tết, có người vẽ tranh gửi lại các em. Hình ảnh các chiến sĩ quây quần đọc thư, mỉm cười hoặc lặng đi trong xúc động, khiến cô Ngọc tin rằng các em sẽ rất vui khi thấy các chú trân trọng từng lá thư đó.
Phản hồi của các chiến sĩ khiến các em học sinh thêm yêu mến, muốn góp phần nhỏ bé của mình. Nhiều em tự nguyện viết thêm thư, vẽ tranh, tô màu quốc kỳ, mong muốn sau này làm nhiệm vụ trên đảo. Trong lần viết thư, em Lê Nguyễn Kim Chi (lớp 9, Trường THCS Ninh Vân) chia sẻ: “Em cảm thấy xúc động khi viết thư, chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe các chú, kể về quê hương Hoa Lư quê em, nơi có núi đá vôi, đồng xanh, sông trong. Trong lòng em mong các chú luôn mạnh khỏe, giữ bình yên cho Tổ quốc. Em hứa sẽ cố gắng học tốt để sau này lớn lên làm người có ích, xứng đáng với các chú”.
Song song hoạt động viết thư, cô Ngọc còn phát triển dự án Hành trình số – Việt Nam My Love, ứng dụng công nghệ và AI để giới thiệu lịch sử đến gần hơn với học sinh. Dự án đã tiếp cận hơn 3.000 trẻ ở 13 tỉnh thành, giúp các em hiểu rõ hơn về lịch sử dân tộc, yêu mến đất nước, từ đó hình thành ý thức trách nhiệm xã hội.
Đối với cô Ngọc, không mong muốn lớn lao, chỉ mong học sinh cảm nhận được lịch sử, yêu đất nước hơn, và tự nhiên muốn làm điều tốt cho cộng đồng. Những thành tích như lọt vào chung kết Vietnam International Award 2025 tại London, danh hiệu Thanh niên tiên tiến toàn quốc, Nhà giáo trẻ tiêu biểu cấp trung ương, và các giải thưởng khác chính là những minh chứng cho ý chí và nhiệt huyết của cô trong sự nghiệp giáo dục.