KHÔNG PHẢI NGHÊU, TRẤN THÀNH ĐẢO CHẾT VỚI ĐẦU TƯ ĐẠO DIỄN MÀ ĐÓNG GÓP BẨY BỔNG NỀN ĐIỆN ẢNH!

TRẤN THÀNH VÀ HỮU SỰ KIỆN NGHỆ THUẬT GIẢI TRÍ: ĐẠO DIỄN, VẬT CHẤT VÀ CẢM XÚC TRONG MÙA PHIM VIỆT

Cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, những poster bóng bẩy của Trấn Thành lại tràn ngập các rạp chiếu, khiến người yêu điện ảnh Việt Nam bước vào một kỳ lễ hội đặc biệt: mùa “soi”. Nghi thức này đã trở thành thói quen định kỳ, nơi người ta vừa háo hức về doanh thu trăm tỷ nhảy múa, vừa than phiền về sự ồn ào, chợ búa hay kém sang của các tác phẩm. Phản ứng này phản ánh rõ ràng về quan điểm thẩm mỹ của xã hội: mặc kệ số liệu doanh thu, nhiều ý kiến vẫn cho rằng chất “đời” quá mức của Trấn Thành chưa đủ nâng tầm điện ảnh Việt.

Trong đó, Thỏ Ơi là một bước ngoặt “lội ngược dòng” của Trấn Thành khi anh dấn thân vào thể loại Thriller – một nỗ lực thoát khỏi hình mẫu lồng ghép những câu chuyện đạo lý, để chứng minh mình không chỉ biết làm những bộ phim cảm xúc dễ rung động. Thế nhưng, phản ứng trái chiều lại nảy sinh khi nhiều người cho rằng việc anh dùng diễn viên tay ngang như Văn Mai Hương hay Pháo là “cướp chén cơm” của các sinh viên trường điện ảnh và diễn viên trẻ được đào tạo bài bản.

Tuy nhiên, cần phải nhìn nhận thực tế: sự dấn thân của một cá nhân, chấp nhận rủi ro, làm phim chỉn chu, có tâm huyết và không ngại “thay máu” để làm mới khẩu vị khán giả Việt, vốn còn non trẻ về thị trường – đó mới là cống hiến đích thực.

VAI TRÒ CỦA SỰ ỒN: YẾU TỐ CÁNH TAY ĐỂ KỂ CHUYỆN

Xuyên suốt hành trình làm phim của Trấn Thành, ông không cố gắng tạo ra sự tĩnh lặng để “lạm dụng” ít hơn âm thanh. Ngược lại, sự ồn ào như một “ngôn ngữ” để anh thể hiện cảm xúc, năng lượng. Từ Bố Già với những tiếng gào rú, nghẹt thở của mâu thuẫn gia đình, đến Nhà Bà Nữ hay Mai, âm thanh trong phim đều là những vũ khí tâm lý tra tấn người xem, giúp họ cảm nhận chân thật về nỗi đau và sự rạn nứt của cuộc đời.

Phải thừa nhận, dòng phim của Trấn Thành khá sống động, dĩ nhiên nhiều người muốn “giảm volume” hoặc dừng hẳn cũng đúng. Tuy nhiên, đây là một lựa chọn rõ ràng: anh thích làm phim ồn, bởi vì trong cảm giác đó, anh tìm thấy năng lượng để kể chuyện. Đạo diễn như Quentin Tarantino nổi tiếng với máu me và tiếng động đậm đặc, Wes Anderson với màu sắc và âm thanh đặc trưng, đều xem sự “ồn” là phần không thể thiếu trong ngôn ngữ nghệ thuật của họ. Trấn Thành cũng vậy, anh không thể tồn tại nếu bỏ đi phần âm thanh đặc trưng đó. Nếu khán giả không thích, họ có thể không xem, còn anh thì cứ thích và đã chọn thế.

Chúng ta cần chấp nhận thực tế: Nhiều khán giả đang tìm kiếm chính cảm giác “ồn ào” ấy trong phim của Trấn Thành, vì họ thấy mình trong sự tranh cãi, quát tháo hay hỗn độn của cuộc sống hàng ngày. Vì sao phải vặn nhỏ volume cho những ai đã sẵn sàng nghe? Đó chính là câu hỏi dành cho những nhà phê bình muốn “dịu” đi cái chất riêng của anh.

DIỄN VIÊN TAY NGANG VÀ CON ĐƯỜNG KHÁC BIỆT

Việc Trấn Thành sử dụng những diễn viên “tay ngang” như Văn Mai Hương hay Pháo trong Thriller Thỏ Ơi đã gây ra cuộc tranh luận về vai trò của họ trên thị trường và trong giới nghề. Nhiều người cho rằng, đó là hành động “ăn theo” hoặc cướp “chén cơm” của các sinh viên trường điện ảnh. Nhưng nhìn từ góc độ của một nhà sản xuất, đó lại là một nhận định sai lệch về bản chất sáng tạo.

Phim của Trấn Thành là sản phẩm cá nhân, tâm huyết và đầu tư hàng chục tỷ đồng. Anh có quyền lựa chọn diễn viên phù hợp nhất cho nhân vật, không bắt buộc phải theo chuẩn “chính quy”. Văn Mai Hương hay Pháo cũng được chọn vì họ có nét tính cách đặc biệt, khả năng thể hiện tốt, chứ không phải là những “gương mặt ca nhạc” đơn thuần để bán vé. Điện ảnh là nghệ thuật của sự phù hợp, không phải “phiếu ưu tiên” theo tiêu chuẩn trường lớp. Những diễn viên không theo đào tạo chính quy, đôi khi lại mang đến khả năng cảm xúc vượt trội, tạo ra làn gió mới cho ngành. Điển hình như Lady Gaga, Harry Styles, hay Will Smith – những người xuất thân từ lĩnh vực khác, để rồi mang đến sức sống mới cho điện ảnh quốc tế.

Không thể quên rằng, khả năng diễn xuất xuất thần của những tay ngang trong phim của Trấn Thành đều chính là minh chứng rõ ràng cho năng lực của anh trong vai trò đạo diễn. Không dạy theo kiểu khuôn khổ, anh khơi gợi cảm xúc tự nhiên, giúp họ trở thành những nhân vật có chiều sâu. Cuộc “đổi đời” của các gương mặt mới chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho việc anh không phải “diễn viên dạy diễn xuất”, mà là một người thầy dẫn dắt cảm xúc rất tài tình.

Hãy nhìn nhận, sự dám thử nghiệm này không làm giảm giá trị của nghề diễn viên chính quy, mà còn mở rộng biên giới sáng tạo, thúc đẩy thị trường phát triển nhanh hơn. Đó chính là cách mà thị trường cần những người dám làm, làm mới, và dám thất bại để trưởng thành.

KHÁT VỌNG CỦA NGHỆ SĨ VÀ PHẢI HỌC TỪ TRẤN THÀNH

Trong bối cảnh thị trường còn nhiều giới hạn, có lúc phải “đấu tranh” để duy trì sự sống, Trấn Thành đã trở thành biểu tượng của năng lượng và sự bứt phá. Từ Bố Già, anh đã lập ra kỷ lục doanh thu nội địa 427 tỷ đồng, rồi không ngừng phá vỡ chính mình với Nhà Bà Nữ (475 tỷ), Mai (hơn 520 tỷ) – các con số thể hiện sự thống trị về thị hiếu, sự chiếm lĩnh của anh trên thị trường.

Điều đáng chú ý là, không chỉ là sự “điểm danh” thành tích, mà còn là cách tạo ra dòng chảy cảm xúc đủ mạnh để thu hút đông đảo khán giả, phá vỡ sự trì trệ và đắp chiếu. Các dự án của anh liên tiếp “vượt mặt” thành công trước đó, góp phần kích thích toàn bộ hệ thống rạp chiếu, giữ cho thị trường điện ảnh sống động.

Nỗ lực thử nghiệm của Trấn Thành với Thỏ Ơi là bằng chứng cho việc anh không sống bằng thành tích cũ, mà luôn sẵn sàng đổi mới thể loại, mạo hiểm với thể loại thriller đầy thử thách. Anh không đứng yên để hưởng vinh quang, mà tìm kiếm cách thức nâng cao chuẩn mực, đòi hỏi các đồng nghiệp trong giới phải nhìn lại cách làm phim của chính mình.

Trấn Thành làm phim một cách chân thật nhất, không cố làm “vị cứu tinh”, cũng không kỳ vọng trở thành “người định hướng thẩm mỹ”. Anh chỉ đơn giản làm điều mình thích, để thỏa mãn đam mê sáng tạo và đáp ứng khán giả – những người đã đồng hành qua từng tác phẩm của anh.

Điện ảnh cần những người như anh: Những người dám làm mới, dám đối diện thử thách và giữ vững nhiệt huyết. Chính sức sống trẻ trung, nhiệt thành của Trấn Thành đã mang lại luồng gió mới, giúp nền công nghiệp này không bị đóng băng trong sự cũ kỹ, mà luôn luôn sục sôi đổi thay.

Kết thúc, chúng ta cần hiểu rằng, phim hay là phim khiến khán giả muốn ra rạp, còn phim tử tế là phim làm bằng chính sự tự trọng của người sáng tạo. Trấn Thành chính là minh chứng rõ ràng cho điều đó – một người kể chuyện không ngừng nghỉ, dám “ồn” để có thể chạm đến trái tim của hàng triệu người xem. Và khi cảm xúc đó vơi dần, thì sự “ồn ào” sẽ cũng theo thời gian lắng xuống, mở ra một giai đoạn mới cho điện ảnh Việt Nam.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *