BÍ QUYẾT MẠO HIỂM CỦA MẸ HÀ NỘI: BÁN NHÀ VÌ ƯỚC MƠ HỌC CỦA CON
Trong một chiều cuối tuần, khi đang trên đường ra sân bay Nội Bài để đón con trai trở về nghỉ ngắn hạn, chị Huyền (44 tuổi, Hà Nội) bất chợt hồi tưởng về hành trình mà chị gọi là “điên rồ nhất nhưng cũng sáng suốt nhất đời”. Đó chính là quyết định bán đi căn nhà gia đình để dành tiền cho con trai theo đuổi ước mơ du học tại Úc.
Hai năm trước, khi Thành, con trai chị, chuẩn bị bắt đầu hành trình du học Úc theo học bổng 25%, chị đã đưa ra quyết định khiến nhiều người cho là liều mạng: bán nhà để trang trải chi phí học hành của con. Với tuổi U50 còn nhiều gánh nặng gia đình bên ngoại, chị thừa nhận đó là một quyết định mang tính liều lĩnh, nhưng chị vẫn quyết tâm, gọi đó là hành động “liều nhưng sáng suốt”.
Chị kể lại: “Nhiều người nói mình điên. Có người bảo thẳng là dại dột. Nhưng nghĩ lại, đúng là điên thật. Ở tuổi này, ai còn dám đánh cược, bán hết tài sản để theo đuổi một tương lai chưa chắc đã thành công?”
Chị Huyền còn bị người ngoài chê là “điên” khi bán nhà cho con đi du học, rồi thuê chỗ ở gần trường để tiện chăm sóc. Tuy nhiên, hai năm trôi qua, chị nhận thấy những quyết định ấy thật sáng suốt. Ngày nay, con trai chị đã học tập và sinh hoạt ổn định tại Úc, đạt thành tích tốt, còn gia đình chị đã bước vào giai đoạn ổn định hơn mặc dù vẫn sống tằn tiện.
Nhiều người cho rằng, trong độ tuổi này, ai cũng muốn tích góp để chuẩn bị cho nghỉ hưu, còn chị lại lựa chọn con đường khó khăn hơn: làm việc từ sáng đến tối để lo cho việc học của con và giữ vững niềm tin vào tương lai của gia đình. Quyết định bán nhà, chị cho biết xuất phát từ đức tin vào khả năng của bản thân và niềm tin vào năng lực của con trai.
Chị tin rằng dù đã U50, vợ chồng chị vẫn đủ sức khỏe, đủ khả năng để làm việc kiếm thu nhập. Chị cũng hiểu rõ rằng, nếu không đặt “tầm nhìn lớn”, không dám liều, thì sẽ không đủ sức để cố gắng mỗi ngày. “Năng lượng của tôi đến từ kế hoạch rõ ràng và từ chính đứa con đang nỗ lực từng ngày”, chị chia sẻ. Cũng chính trách nhiệm và mục tiêu của con đã trở thành nguồn động lực giúp chị vượt qua mọi vất vả.
Chị tin tưởng vào con trai, một đứa trẻ có trách nhiệm, tự giác và có mục tiêu rõ ràng từ nhỏ. Khi sang Úc, Thành hòa nhập nhanh, giữ nhịp sinh hoạt đều đặn, không làm chị phải lo lắng. Niềm tin này giúp chị không cảm thấy mình “đánh cược”, mà đang gửi gắm niềm hy vọng vào chính con.
Chị không xem chuyện học của con như một khoản đầu tư sinh lời ngắn hạn. Đối với chị, giáo dục không chỉ là bỏ tiền ra rồi mong thu hồi về bằng lợi nhuận tài chính. “Chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện hoàn vốn,” chị khẳng định. “Có những giá trị không thể đo đếm bằng tiền, đặc biệt là giáo dục, sự trưởng thành, tự lập và nhân cách của con.”
Chị chia sẻ về quan điểm giáo dục: “Đi học là để trưởng thành, mở trí, mở tầm nhìn, học cách sống, hiểu mình phù hợp với điều gì. Thành công không chỉ nằm trong mức lương, mà còn ở nhân cách, khả năng tự đứng vững giữa đời.”
Mặc dù bị nhiều ý kiến cho rằng bán nhà là hành động quá liều, gây áp lực cho đứa trẻ, chị Huyền vẫn kiên định. Chị cho rằng, mỗi gia đình có những cách lựa chọn riêng phù hợp với hoàn cảnh của mình. Với chị, hành trình đó là sự dũng cảm, niềm tin và lựa chọn phù hợp, không phải là một lời kêu gọi hay cổ súy cho ai khác.
Kết quả hai năm trôi qua cho thấy, quyết định của chị hoàn toàn đúng đắn. Thành tích học tập của con đã khiến cả gia đình tự hào, kinh tế gia đình cũng dần ổn định hơn. Chị vẫn thuê nhà sinh sống nhưng dự kiến sẽ trở về nhà của mình sau Tết.
Chị nhấn mạnh rằng, không cần đặt nặng việc “đặt cược” hay “hoàn vốn” bằng tiền bạc. Điều quan trọng là con trai có được môi trường phù hợp để phát triển, và chính niềm tin của cha mẹ sẽ là nguồn động lực để con vượt lên mọi thử thách. “Chúng tôi không sợ con không thành tài hay không thu hồi được gì từ sự hy sinh ấy. Điều chúng tôi cần là sự bình yên, thấy con đang đi đúng hướng và sống đúng với năng lực, mong muốn của mình,” chị nói.
Trong suy nghĩ của chị, con cái không phải là một “dự án”, và tương lai của chúng không thể quy đổi bằng lợi nhuận tài chính hay thành công rực rỡ theo hướng đặt ra của cha mẹ. Đó chính là hạnh phúc của một người mẹ Hà Nội cảm thấy đã chọn đúng con đường của riêng mình.