MÙI PHỞ TRUYỀN CẢM XÚC GÂY TRẢI NGHIỆM CỰC KỲ GÂY HỨNG THÚ, NHƯNG LIỆU ĐÓ CÓ THẬT SỰ CHỦ ĐỀ DỄ ĐỒNG CẢM?

MÙI PHỞ: CHAI LỊCH SẠCH, ĐÁNG CỞI MỞ VỚI GÓC NHÌN GIA ĐÌNH NHƯNG CHƯA THẬT SỰ GÂY ẤN TƯỢNG

KHÔNG KHÍ TẾT, GIA ĐÌNH GẦN GŨI NHƯNG PHIM LẠI ĐỨNG TRÊN ĐƯỜNG ĐỠ CỦA VĂN HÓA ĐẠI CHUNG

Bộ phim Mùi Phở mở ra với bối cảnh thân quen đậm nét Hà Nội những ngày cận Tết, với màu sắc rực rỡ của sắc đỏ, sắc vàng, cùng những hình ảnh bình dị của những bữa cơm sum vầy, gian bếp ấm áp và nhịp sống phố cổ tấp nập. Chuyện kể về ông Mùi, người giữ bí quyết nấu phở gia truyền, trong cuộc đua tranh giành nghề truyền thống cùng hàng phở đối thủ. Câu chuyện đề cao ý nghĩa của việc truyền nghề, giữ gìn hồn cốt gia đình, qua xung đột về thế hệ, khát vọng cá nhân và trách nhiệm truyền thống. Phim tạo cảm giác gần gũi, chân thực về không khí ngày Tết, đồng thời khắc họa rõ nét mâu thuẫn trung tâm: ai sẽ tiếp quản công việc gia truyền và giữ gìn nét riêng của phở gia đình.

Thế nhưng, dù nội dung ý nghĩa và không khí có phần dễ xúc động, việc truyền đạt cảm xúc của phim lại thiếu chiều sâu. Các màn tranh luận lớn tiếng, xung đột cường điệu, cùng các cảnh cãi vã gây cười rồi nhanh chóng chuyển sang cao trào cảm xúc khiến người xem cảm thấy mệt mỏi thay vì chạm đến trái tim. Nhân vật như cô Luyến do Thanh Hương thủ vai bị mô tả quá đà, từ hình thể đến biểu cảm, khiến cảm giác khó chịu hơn là gây cười thấm thía. Các cao trào cảm xúc liên tục xuất hiện nhưng thiếu nhịp điệu, dẫn đến cảm giác bị bội thực, cảm xúc chưa đủ để thực sự thấm đẫm trong lòng khán giả.

Trong khi đó, những khoảng lặng cần thiết cho cảm xúc nội tâm, những thước phim im lặng trong gian bếp, ánh mắt đầy day dứt hay tiếng nước sôi tí tách lại bị thiếu vắng. Tác phẩm quá nhiều màn đối thoại, tranh cãi, gây cười không kiểm soát được cảm xúc chung của bộ phim, làm giảm đi chiều sâu của câu chuyện. Nếu có thêm thời gian cho các phút giây yên tĩnh, sự phản chiếu tâm lý và quá trình hàn gắn sẽ rõ nét hơn, mang lại trải nghiệm cảm xúc trọn vẹn hơn.

YẾU TỐ ẨM THỰC CHƯA ĐỦ “THƠM”

Mặc dù đặt tên là Mùi Phở, phim kỳ vọng sẽ mang đến những góc nhìn hấp dẫn về ẩm thực, về bí quyết gia truyền đặc trưng của nghề làm phở. Đúng vậy, các lời thoại nhấn mạnh về mắm tôm, bí quyết ninh xương, từng nét cắt lát thịt bò, sợi phở trắng mềm hay cách giữ gìn hương vị truyền thống đều mang ý nghĩa tượng trưng cho câu chuyện bản sắc. Tuy nhiên, chỉ dừng lại ở lời kể, hình ảnh về món ăn lại chưa đủ sức để kích thích giác quan của người xem. Những cảnh đặc tả nước dùng sôi lăn tăn, xương hầm, lát phở hay gian bếp ấm cúng hầu như chỉ xuất hiện qua quán chiếu lý thuyết, thiếu cảm giác thực sự “ngửi” thấy mùi thơm, “nhìn” thấy sự hấp dẫn của món ăn. Phở trong phim chủ yếu kể qua lời thoại hoặc qua các tranh luận về truyền thống, còn hình ảnh lại chưa thực sự “dậy mùi” như những phim ẩm thực đích thực.

Kỹ thuật hình ảnh, trang trí không gặp vấn đề về mặt chuyên môn, các góc quay được chăm chút cẩn thận, màu sắc rực rỡ, ánh sáng ấm áp, bố cục hài hòa. Không gian quán phở có chiều sâu và cảm giác thân thuộc, cho thấy sự đầu tư nghiêm túc của ekip. Tuy nhiên, dù hình ảnh đẹp, nhiệt huyết trong việc làm phim không đủ để tạo nên sự quyến rũ từ ngoài vào trong của món phở. Các yếu tố thị giác có nhưng chưa đủ để “kích thích” cảm giác thèm ăn của người xem, thiếu sự “dậy mùi” hấp dẫn, chân thực.

HƠN NỮA, SỰ GẮN KẾT ĐIỆN ẢNH CÓ PHẨM CHẤT HƠN

Thật khó phủ nhận, Mùi Phở mang đến một yếu tố đặc biệt từ phong cách hài mang tinh thần tiểu phẩm miền Bắc giai đoạn trước 2010. Nhịp nói nhanh, biểu cảm cường điệu, các màn tung hê sân khấu theo kiểu sân khấu hơn là điện ảnh đã tạo cảm giác thân quen đối với những khán giả yêu thích hài truyền thống, đặc biệt là lớp khán giả trung niên tại miền Bắc. Tuy nhiên, khi đặt trong bối cảnh phim điện ảnh thương mại hiện đại, lối diễn này bộc lộ hạn chế rõ rệt. Điện ảnh cần sự tiết chế, nhịp điệu chậm rãi, chỗ dành cho cảm xúc lặng lẽ và cảm nhận nội tâm, còn lối diễn xuất quá cường điệu lại làm giảm đi tính chân thực. Các phân đoạn hài giật cục, kéo dài liên tục trở thành lớp áo ngoài che phủ xung đột chính trị gia đình, khiến mạch phim thường xuyên bị đứt quãng, cảm giác dài hơn thực tế.

Dù diễn xuất của NS Xuân Hinh trong vai ông Mùi mang đậm dấu ấn cá nhân, vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh quen thuộc của sân khấu. Nhận vật mang đậm phẩm chất nghệ sĩ Xuân Hinh, chừng nào còn mang cảm giác “đóng” hơn là thành phần chính của nhân vật trong điện ảnh. Với tuyến nhân vật trẻ, Bảo Nam thể hiện sự tự nhiên, hồn nhiên, tạo điểm sáng cảm xúc quan trọng. Thu Trang thể hiện sự chừng mực, dễ chịu, góp phần giữ cân bằng cảm xúc trong phim, đặc biệt qua cảnh cuối cùng thể hiện tình mẫu tử xúc động. Chính sự trầm lắng, mềm mại của cô đã giúp bộ phim tránh khỏi cảm giác quá cứng nhắc, gượng gạo.

Ngoài ra, phần lớn các diễn viên phụ còn lại chủ yếu dừng lại ở vai trò hỗ trợ, chưa để lại dấu ấn rõ nét. Một số nhân vật giới thiệu rồi nhanh chóng trôi qua, thiếu những khoảnh khắc đắt giá để khán giả thực sự nhớ. Nếu mỗi tuyến nhân vật được chăm chút hơn, đặc biệt về nội tâm, thay vì quá tập trung vào các màn tranh cãi hoặc hài nhạt nhẽo, câu chuyện chắc chắn sẽ trở nên sâu sắc và thuyết phục hơn.

**đánh giá chung**
Mùi Phở là một bộ phim có ý tưởng tốt và khí chất tôn vinh truyền thống dân tộc. Nó truyền tải được một phần câu chuyện về gia đình, về nghề truyền thống, kèm theo cảm xúc ấm cúng ngày Tết. Sân khấu có chiều sâu và diễn xuất của một số gương mặt đã hỗ trợ tốt cho câu chuyện. Tuy nhiên, nhịp phim quá ồn ào, thiếu tiết chế, cùng với cách xử lý các yếu tố hài và khai thác ẩm thực chưa đủ gây mùi hấp dẫn, khiến trải nghiệm chung vẫn còn nhiều điểm nuối tiếc. Khán giả có thể nhớ những khoảnh khắc nhất định, câu thoại đắt giá, nhưng cảm giác thèm phở hay cảm xúc sâu lắng về gia đình vẫn chưa lắng đọng đủ.

Điểm chấm trung bình khoảng 2,5 trên 5 phản ánh một tác phẩm mang nhiều tâm huyết nhưng chưa thật sự chạm đến đỉnh cao điện ảnh, nhất là với mục tiêu về ẩm thực và cảm xúc gia đình. Có thể xem như một lựa chọn phù hợp cho dịp đầu năm, song chưa đủ hấp dẫn để khiến người xem muốn quay lại rạp để thưởng thức lần hai hương vị của tác phẩm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *