NGƯỜI ĐÀN ÔNG MIỀN TÂY DÙ HƠN 30 LẦN GÕ CỬA TẠI TP.HCM VẪN KHÔNG NGẦN NHẬN TIỀN, CHỈ MONG CÓ MỘT CƠ HỘI VIỆC LÀM

NGƯỜI ĐÀN ÔNG DẮT CHÓ XIN VIỆC GIỮ LÒNG TỰ TRỌNG GIỮA SÀI GÒN NẮNG GẮT

Dưới cái nắng gay gắt của những ngày cuối năm tại TP.HCM, câu chuyện về người đàn ông dắt chó đi bộ hàng chục cây số để tìm việc làm đã khiến nhiều người không khỏi xúc động và khâm phục. Ông Trương Lâm Trọng, 36 tuổi, quê Vĩnh Long, đã trải qua hành trình vượt qua những thử thách ngặt nghèo để giữ lấy niềm tin vào lao động chân chính trong bối cảnh nhọc nhằn của cuộc sống.

BA NGÀY ĐỒNG HÀNH, HƠN 30 LẦN BỊ TỪ CHỐI
Trong suốt ba ngày vừa qua, hình ảnh ông Trọng dắt theo chú chó Ky băng qua các tuyến đường khu Tên Lửa, quận Bình Tân, quận 6 đến quận 11 đã trở thành điểm nhấn đặc biệt của các con đường này. Mỗi lần gặp công trình đang thi công, ông lại tấp vào hy vọng có thể xin được việc phụ hồ hoặc thợ xây, nhưng đều nhận được cái lắc đầu từ phía chủ thầu: “Ở đây đủ người rồi”.

Trước đó, ông từng đi bộ hai ngày đêm từ Long Thành (Đồng Nai) về TP.HCM để tránh dủi bỏ công việc, khi công trình cũ đột ngột dừng hoạt động, làm 13 người công nhân mất việc. Với khoản tiền ít ỏi 1,8 triệu đồng nhận được mới đây, ông chọn không bắt xe mà tự đi bộ, vừa đi vừa tìm kiếm cơ hội công việc dọc đường. Đến nay, túi ông còn vỏn vẹn 25.000 đồng, và trong một hành động đầy nhân hậu, ông đã dùng 10.000 đồng cuối cùng để mua vé số ủng hộ một đứa trẻ nghèo.

Chứng kiến cảnh ngộ của ông, nhiều người đi đường đã gửi ít tiền giúp đỡ, nhưng ông Trọng nhất quyết từ chối: “Tôi nghèo chứ có gì danh dự của tôi. Tôi chỉ cần một công việc đàng hoàng, chứ không muốn sống trong sự dối trá hay lệ thuộc vào tiền bạc”. Đối với ông, giá trị lớn nhất là cơ hội được làm việc chân chính, chứ không phải những tiền hỗ trợ tạm bợ từ người qua đường.

NGƯỜI THỢ XÂY AM HIỂM VÀ LÒNG TỰ TRỌNG
Là một thợ xây lành nghề, có bằng nghề bậc 3 – cấp cao nhất của thợ hồ, ông Trọng đã có hơn 12 năm kinh nghiệm lao động khắp miền Bắc, miền Nam để mưu sinh. Tuy nhiên, tuổi tác và sức khỏe giảm sút khiến việc tìm kiếm công trình mới ngày càng khó khăn, đặc biệt trong bối cảnh không còn quen biết hay giới thiệu. Ông chia sẻ: “Cái nghề này bạc bẽo lắm, tự đi hỏi việc, người ta nghi ngờ, coi thường. Người ta không cho mình cơ hội, sao biết mình có làm được hay không?”.

Chỉ mong ước giản đơn của ông là có một công việc phù hợp với chuyên môn, có chỗ ở ổn định để cống hiến sức lực. Khó khăn càng chồng chất khi vườn tược quê nhà Vĩnh Long bị mất mùa do lũ lụt, điện thoại liên lạc cũng phải cầm cố lấy một triệu đồng để lo ăn ngày qua ngày. Làm việc, làm người và giữ danh dự là tất cả những gì ông hướng tới.

BÊN CẠNH NGƯỜI CHA VÀ CON CHÓ ĐỒNG HÀNH
Ky, chú chó nhỏ mà ông nhặt được tại Long An hai năm trước, là người bạn đồng hành không thể thiếu trong những ngày tháng gian nan này. Ban đầu, Ky bị ghẻ lở, ốm yếu, nhưng nhờ sự chăm sóc của ông, trạng thái sức khỏe được cải thiện rõ rệt. Ông sẵn sàng trả phòng hoặc rời bỏ bất cứ nơi nào không chấp nhận nuôi chó, vì ông đặt tình cảm và trách nhiệm của mình dành cho người bạn trung thành này lên trên tất cả.

Chia sẻ về gia đình, ông Trọng kể rằng vợ đã bỏ đi khi con trai mới 4 tuổi. Một mình ông gồng gánh nuôi con thông qua những ngày tháng cơ cực nơi đất khách, mong con có cuộc sống tốt hơn. Hiện con trai ông làm công nhân gỗ tại Bình Dương, còn ông vẫn kiên trì theo đuổi công việc chân chính, không ngừng hy vọng vào một ngày mai tươi sáng.

Tâm huyết của người thợ hồ nghèo miền Tây này là thể hiện rõ qua hành trình gian khổ nhưng đầy phẩm chất nhân hậu. Ông không mong muốn nhận tiền hỗ trợ của ai, mà chỉ hy vọng qua những lời giới thiệu, qua những cơ hội nhỏ nhoi để lao động, để chứng minh giá trị đích thực của chính mình. Và dù đời đời vật vã, ông vẫn giữ vững chữ tín, giữ vững phẩm giá của người thợ chân chính giữa lòng Sài Gòn hoa lệ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *