NHỮNG KHOẢNG LẶNG ĐẦU NĂM MÙNG 1 TẾT: CHUYẾN ĐƯỢC VỀ GẦN HƠN VỚI NHỮNG NGƯỜI XA XỨ
GA TAM KỲ, TP ĐÀ NẴNG, sáng sớm mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 đã không còn cảnh chen lấn, xô đẩy như những ngày cận kề Tết. Thay vào đó, nơi đây mang một vẻ thanh thản, lặng lẽ rất riêng, nhưng vẫn rộn ràng trong những bước chân vội vã, những nụ cười bẽn lẽn của người chuẩn bị về quê.
Chuyến tàu Bắc – Nam bắt đầu hành trình mới sau một năm đầy thử thách. Mặc dù chỉ nghe qua 13 giờ đồng hồ, nhưng với những người con xứ Nghệ, đó là cả một quãng đường của khắc khoải, của đếm ngược chờ đợi được đoàn tụ với gia đình.
Hình ảnh những người đàn ông, phụ nữ, những đứa trẻ trên tàu thể hiện rõ nét niềm mong chờ sum họp. Một người đàn ông gần 40 tuổi ôm chiếc balo cũ, kể về việc không kịp đón giao thừa cùng vợ con vì công việc, chỉ mong sớm về nhà để chúc Tết các thành viên trong gia đình. Cảm xúc đan xen trong ánh mắt và nụ cười hiền hậu của anh, như thể tất cả đều hiểu rằng, dù khoảng cách vật lý có xa, họ vẫn giữ vẹn nguyên tình cảm gia đình.
Trong khi đó, một cô sinh viên năm cuối, đang làm thêm ở TP HCM, chỉ mong về nhà để cùng bố mẹ đón Tết, trao gửi những món quà tự tay đan, những lời chúc bình an. Những hành trình như vậy, dù dài, dù mệt mỏi, nhưng luôn chứa đựng những nối kết thiêng liêng của quê hương và mái ấm.
Hầu hết hành khách đều chung suy nghĩ: “Thà muộn còn hơn không về nhà”, dù đi qua các vùng đất khác nhau, họ vẫn hy vọng cảm nhận được hơi ấm của đất mẹ, của mùa xuân đang đến gần.
Khi chuyến tàu tiến xa hơn về phía bắc, giọng nói, cách nói chuyện cũng chuyển từ miền xuôi sang thân quen với người quê Nghệ An, Hà Tĩnh. Những âm “mô, tê, răng, rứa” vang lên, như hòa quyện vào từng câu chuyện của các hành khách, khiến chuyến đi trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Trên tàu, những người lạ bỗng thành thân thuộc: chia sẻ miếng bánh chưng, chén trà nóng, kể chuyện ngày tháng khó khăn nơi đất khách, rồi bất chợt thấy quê hương đang hiện ra qua từng hình ảnh trong ký ức và qua những sân ga, những con đường quen thuộc vừa đi qua.
Trong không khí đầu năm, mỗi ga tàu đón thêm những người ra, người vào, mang theo hương vị Tết của từng vùng miền. Mỗi hành trình đều là một quyết định trở về, là cách gửi gắm yêu thương, niềm mong đợi một mùa đoàn viên trọn vẹn.
Chuyến tàu kết thúc, những vòng tay trên sân ga mở ra như một lời chúc phúc đầu năm mới. Đó là khoảnh khắc thiêng liêng, mở ra mùa Tết thật sự – mùa của đoàn viên, của cảm xúc sâu thẳm nhất của những người con tha phương. Trong những khoảnh khắc này, dường như tất cả đều hiểu rằng, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao của năm cũ sang năm mới, mà còn là hành trình trở về nguồn cội, là nơi để trái tim thăng hoa trong niềm hạnh phúc giản dị nhưng thiêng liêng khi được trở về nhà.