KHI MƯA LŨ XÓA SẠCH TUỔI THƠ, NỤ CƯỜI TRẺ THƠ BỊ CUỐN TRÔI
Trong những ngày gần đây, xã Tuy An Đông (Đắk Lắk) chìm trong nỗi đau sau trận mưa lũ kéo dài, gây thiệt hại nặng nề về tài sản và cuộc sống của người dân. Trong dòng nước dữ cuồn cuộn đó, gia đình anh Nguyễn Duy Thanh và chị Lê Thị Trà My đã chịu mất mát vô cùng lớn khi hai đứa con nhỏ của họ đã bị cuốn trôi mãi mãi trong chiều ngày 19/11.
Ghi nhận từ nhiều nguồn, cảnh tượng đau lòng nhất là người mẹ gục bên bàn thờ, liên tục gọi tên các con, ôm chặt đứa cháu để cố gắng gượng vượt qua nỗi đau mất mát không thể nào nguôi ngoai. Khoảnh khắc chiếc xuồng bị lật giữa dòng lũ dữ đã để lại hình ảnh ám ảnh: chị Ngân, vợ anh Thanh, chứng kiến chồng và hai đứa trẻ rơi xuống dòng nước cuộn cuộn, trong hoảng loạn kêu cứu.
Bà Quang, bà ngoại của hai cháu, nghẹn ngào nhớ lại thời điểm trước khi tai nạn xảy ra: “Nước lũ dâng cao, hai cháu được đưa lên gác, rồi ông ngoại mang thang đến, hai chị em leo lên. Sau đó ông còn mang mì tôm, sữa lên cho hai đứa ăn, rồi đi ngủ.” Dù lo lắng về dòng nước đang cao, nhưng dượng Hai vẫn kiên quyết muốn đưa hai cháu đi, dẫn tớiHành động quyết định cuối cùng khiến hai bé gặp nạn.
Nhiều người thân, hàng xóm đã đến thăm hỏi, an ủi gia đình chị My, cố gắng gửi gắm những lời động viên trong thời khắc khó khăn tột cùng. Chiếc xe đạp của hai bé nằm đó, như một chứng tích bất động của nỗi đau đớn, làm tăng thêm nỗi trống trải của ngôi làng nhỏ vốn yên bình ngày nào.
Chỉ vài phút sau khi rời khỏi nhà, dòng nước dữ đã cuốn trôi cả ba người. Chị Ngân, trong điện thoại gọi về cho mẹ, thều thào kể lại: “Chồng con và hai cháu đã chết dưới sông rồi mẹ ơi. Ghe đang ụp, sóng đánh trôi đi.” Tất cả những cố gắng tìm kiếm đều trở nên vô vọng, để lại trong lòng người thân nỗi đau không gì bù đắp nổi.
Về phần anh Nguyễn Duy Thanh, trong tâm trạng tuyệt vọng, anh chỉ biết ngồi lặng lẽ ngoài sân, mắt đỏ hoe, gạt những giọt nước mắt trào ra như muốn cố giữ lấy ký ức về gia đình nhỏ của mình. Đối diện với nỗi đau, anh vẫn cố gắng hiện diện, trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất cho những người còn lại trong nhà.
Chị Lê Thị Trà My quấn quýt, ôm chặt đứa cháu trai, mong tìm kiếm chút an ủi trong từng khoảnh khắc. Trong căn nhà vắng bóng tiếng cười của các con, chị nằm mê mệt trên chiếc đệm cạnh bàn thờ, nước mắt chẳng thể ngừng rơi. Người mẹ đau đớn gọi tên các con, tay vẫn ôm chặt đứa cháu nhỏ để vơi đi phần nào nỗi đau.
Trong nỗi đau này, còn đó hình ảnh của các bậc cao tuổi gia đình, cố gắng gượng gạo lo toan lễ nghi trong sự tuyệt vọng. Bà ngoại, với đôi mắt đỏ hoe, thẫn thờ nhìn hình ảnh các cháu nhỏ, cố gắng giữ gìn chút nào còn lại của ký ức. “Mẹ nó cứ nằm đó, xem hình rồi hôn miết để giảm đi nỗi nhớ,” lời nói nghẹn ngào của bà ngoại đã kể lên nỗi đau khôn nguôi.
Anh Thanh, người chồng, người cha, dù đã cố gắng giấu những giọt lệ, nhưng ánh mắt anh lộ rõ sự bất lực, đau đớn. Anh nhìn xa xăm về phía dòng nước, ký ức về những tiếng cười của bọn trẻ ngày nào cứ mãi đeo bám, làm trái tim anh thêm phần quặn thắt.
Nỗi mất mát này là một vết thương khó lành trong trái tim mỗi người thân của gia đình. Hình ảnh người cha ngồi lặng lẽ, mắt đăm đăm, trở thành biểu tượng sống động cho sự chia ly ê chề. Những ký ức về tuổi thơ và những ngày bình yên dường như đã bị cuốn trôi theo dòng lũ dữ, để lại nỗi đau xé lòng không thể nào nguôi.
Chị em trong gia đình, dù cố gắng gượng dậy sau này, nhưng nỗi đau mất con vẫn luôn hiện hữu trong từng suy nghĩ, từng khoảnh khắc. Trong ánh chiều tà của Tuy An Đông, hình ảnh người cha đứng lặng lẽ bên dòng nước, tượng trưng cho nỗi niềm mất mát không gì bù đắp nổi.