NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRẺ VẪN SỐNG TRONG TRÁI TIM DÂN TỘC MỖI NGÀY, DƯỚI BẠO BÙI CỦA LỊCH SỬ VÀNG SON.

NHÌN LẠI ĐÁM MÂU NỔI TRỐI LỊCH SỬ 38 NĂM TRƯỚC TẠI GẠC MA: NIỀM TỰ HÀO VÀ NGHỊ LỰC BẤT DIỆT

Vào sáng sớm ngày 14 tháng 3 năm 1988, cả một thế hệ đã chứng kiến một trong những cuộc chiến đấu anh dũng nhất của Hải quân nhân dân Việt Nam tại cụm đảo Gạc Ma. Những người lính trẻ khi ấy, không trang bị vũ khí chiến đấu hiện đại, không có quân trang đồng bộ, lại phải đối mặt với tàu chiến, pháo hạm của kẻ thù chỉ bằng quyết tâm và lòng yêu nước mãnh liệt. Đó là hình ảnh của những cán bộ, chiến sĩ vận tải, xây dựng đảo, những người lính bình thường nhưng mang trong mình ý chí phi thường khi đứng trước họng súng đối phương.

Bản ghi chép lịch sử phần lớn là những trang anh hùng ca về sự quyết tâm và dũng cảm của các chiến sĩ Hải quân Việt Nam. Vào ngày 13.3.1988, tàu HQ 604 và HQ 505 đã cơ động đến nơi quy định tại hai bãi đá Cô Lin và Gạc Ma, thả neo và bắt đầu công việc xây dựng để khẳng định chủ quyền. Ngay sáng hôm sau, khi cán bộ chiến sĩ Trung đoàn công binh 83 từ tàu HQ 604 bắt đầu chuyển vật tư lên đảo để xây dựng, các tàu chiến của đối phương đã nhanh chóng áp sát, quay pháo hướng vào để uy hiếp, đồng thời loa liên tục yêu cầu các lực lượng Việt Nam rời khỏi khu vực.

Trong bối cảnh đó, thiếu úy Trần Văn Phương, Phó chỉ huy đảo Gạc Ma, đã kiên quyết bảo vệ cờ Tổ quốc. Ông đã hy sinh ngay trên bãi đá, trước đó còn kịp quấn lá cờ quanh thân mình và dặn đồng đội phải giữ vững quyết tâm không lùi bước để mái cờ thiêng liêng của Tổ quốc được tung bay mãi giữa biển khơi. Trong khi đó, chiến sĩ Nguyễn Văn Lanh vẫn ngã xuống với hai tay ôm chặt cột cờ, giữ sao cho lá cờ không rơi xuống đất dù bị đâm lê vào vai.

Trước sức tấn công dữ dội, tàu HQ 604 bị hư hỏng nặng và chìm dần, các cán bộ chiến sĩ anh dũng chiến đấu, cứu thương, hy sinh để bảo vệ đảo. Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ đã bình tĩnh chỉ huy mọi hoạt động, đến khi tàu bốc cháy và chìm, ông cùng nhiều đồng đội đã hy sinh anh dũng. Tại đảo Cô Lin, thiếu tá Vũ Huy Lễ và thượng úy Võ Tá Du đã nhanh chóng ra lệnh nhổ neo, đưa bộ đội lên cắm cờ Tổ quốc trên đá, rồi quyết định lao vào bãi đá trong tình hình đạn pháo bắn xối xả, không chùn bước. Con tàu của họ bị hư hại, trở thành cột mốc chủ quyền bất khả xâm phạm giữa biển khơi.

Tại Len Đao, tàu HQ 605 sau khi hoàn thành nhiệm vụ cũng bị pháo từ đối phương kéo đến tấn công, làm cháy tàu và khiến toàn bộ thủy thủ buộc phải rời tàu để trốn thoát, tiếp tục nhiệm vụ tại đảo Sinh Tồn. Những chiến sĩ này, dù còn trẻ, tay không vũ khí mạnh mẽ, nhưng đã thể hiện khí phách của bộ đội Cụ Hồ, sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ từng tấc đất, tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc.

Trong những ngày tháng đen tối đó, 64 cán bộ chiến sĩ Hải quân đã ra đi mãi mãi, nằm lại giữa biển trời mênh mông. Đáng nhớ, họ ra đi khi còn rất trẻ, không kề súng, không trang bị vũ khí tối tân, chỉ mang theo trái tim yêu nước và ý chí quyết thắng. Những người còn sống, hoặc tiếp tục xây dựng nền quốc phòng, hoặc trở về đời thường, mang theo niềm tự hào sâu thẳm về phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” – những chiến sĩ không sợ hy sinh, gian khổ, sẵn sàng góp máu xương để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Từ những nơi linh thiêng như đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao, năm tháng qua đi, hình ảnh của những liệt sĩ dũng cảm vẫn như in đậm trong tâm trí người dân. Mỗi năm, vào dịp tưởng niệm, các đoàn công tác đều dừng lại, thắp nén hương và thả hoa tưởng nhớ các anh – những người chiến sĩ đã hy sinh vì chủ quyền biển đảo. Trên biển, giữa những cánh sóng vỗ bờ, lòng người như ấm dần khi cảm nhận được sự tồn tại của các anh vẫn còn đó, phù phù trong từng con sóng, từng gợn nước.

Hình ảnh anh hùng thiếu úy Trần Văn Phương, quấn lá cờ Tổ quốc quanh mình trước phút hy sinh, đã trở thành biểu tượng bất diệt của niềm tự hào và ý chí kiên cường của quân và dân Việt Nam. Hình ảnh các chiến sĩ hôm nay tiếp bước truyền thống, luôn sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ chủ quyền biển đảo, là tiếp nối cho lời thề thiêng liêng đã vang vọng từ ngàn đời: giữ vững đất nước, giữ gìn biển trời của Tổ quốc.

Bất kể ngày đêm, bất kể trong gian nguy, những người lính biển vẫn luôn đảm nhận nhiệm vụ thiêng liêng, luôn chắc tay súng, sẵn sàng đối mặt mọi thử thách để bảo vệ từng rạn san hô, từng bãi đá, từng ngọn cỏ ven biển. Mỗi lần tàu qua vùng biển này, hình ảnh của các anh chiến sĩ thời khắc lịch sử ấy như một động lực bất tận, nhắc nhở mỗi người về truyền thống anh dũng, về trách nhiệm không bao giờ ngơi nghỉ trong việc giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *