KỲ TẾT DƯƠNG LỊCH NĂM NAY: MỘT CHUYỆN GIA ĐÌNH ĐẲNG SAY LÕNG LỂ NHÂN SỰNG
Trong không khí tưởng chừng vui vẻ của những ngày đầu năm mới, gia đình tôi lại rơi vào trạng thái căng thẳng chưa từng có, bắt nguồn từ mong muốn của mẹ chồng và nỗi băn khoăn của chính tôi về việc đưa các con về quê ăn Tết.
BAN ĐẦU, MỌI CHUYỆN ĐANG KHƠI GIẤC HỨNG KHÁN ĐỢI NGHỈ NGƠI
Chúng tôi dự định chỉ nghỉ một ngày, lựa chọn ở lại Hà Nội, không về quê. Nhưng rồi, thông báo được nghỉ liên tiếp 4 ngày đã thay đổi kỳ vọng ban đầu, khiến niềm háo hức thành cảm giác mệt mỏi, lo lắng. Nguyên nhân là do mẹ chồng liên tục gọi điện thúc giục tôi đưa hai con về quê chơi Tết, gây áp lực lớn khiến chúng tôi rối bời.
NHỮNG ÁP LỰC TỪ MẸ CHỒNG, LO NGẠI CHO SỨC KHỎE VÀ ĐƯỜNG ĐI XA
Tôi vừa sinh bé thứ hai được khoảng 8 tháng, bé lớn cũng đã lên 5 tuổi. Nhà chồng ở quê, cách thành phố hơn 200 km, trong khi đó nhà tôi ở trung tâm thành phố. Đường xa, thời tiết lại rét đậm, chuyện bế bồng hai đứa trẻ trên hành trình dài khiến tôi vô cùng lo lắng.
GIA ĐÌNH ĐỐI CHỌI VÌ QUAN ĐIỂM KHÁC NHAU
Khi mới có lịch nghỉ Tết một ngày, chúng tôi dùng lý do nghỉ ngắn để tránh đi xa, chăm sóc con cái tốt hơn. Nhưng ngay sau khi có thông báo nghỉ 4 ngày, mẹ chồng lập tức gọi điện thúc giục: “Các con cứ về quê chơi mấy ngày, ông bà vui vẻ, cháu cũng nhớ ông bà”. Tôi khéo léo lý giải rằng con còn nhỏ, đường đi xa và thời tiết khắc nghiệt không phù hợp, nhưng bà không hài lòng. Những cuộc gọi tiếp theo ngày càng dày đặc, giọng bà nặng nề hơn, nói nhớ cháu, mong gặp cháu vài hôm để cháu không xa ông bà.
TÂM TRẠNG ĐAU ĐAU VÀ TÌNH CẢM GIA ĐÌNH NHẠT NHẸBởi vì những lo lắng chính đáng, tôi cảm thấy áp lực không nguôi. Tôi hiểu tấm lòng của bà, nhưng cũng là mẹ, tôi không thể không nghĩ đến những lần đưa con về quê trước đây, con thường quấy khóc, ốm li bì vài ngày sau đó. Mỗi chuyến đi đều tốn kém, mệt mỏi, khiến tôi càng thêm ngần ngại.
CHỒNG VÀ NHỮNG CẢM GIÁC ĐỊNH ĐO DỌN
Chồng tôi cũng đang rối bời. Anh hiểu nỗi lo của tôi nhưng trước sự thúc giục của mẹ, anh cố thuyết phục: “Mình cố gắng một chút, về chơi vài hôm rồi lên”. Tuy nhiên, không khí trong nhà trở nên nặng nề, mỗi cuộc gọi từ quê làm tôi cảm thấy áp lực. Tôi không dám nghe máy, cũng không muốn giả vờ không biết, nhưng sợ mẹ buồn, sợ con mệt, và cả bản thân không kham nổi.
TRẬN ĐÁNH GIỮA NHỮNG XUNG ĐỘT VÀ ĐAU ĐỚN
Chồng tôi ít nhiều không vui vẻ, thường tranh luận với tôi vào buổi tối, sau khi con đã ngủ. Anh cho rằng tôi quá lo xa, chỉ mong gặp cháu vài ngày là đủ, còn tôi cảm thấy mình bị đẩy vào thế phải hy sinh. Thậm chí, anh còn thốt ra câu khiến tôi nghẹn lại: “Ông bà ngoại ở đây gặp cháu quanh năm rồi, còn ông bà nội ở quê ít khi lặp lại. Em hãy nghĩ cho em và con, còn ông bà thì sao?”.
KỶ NIỆM VỀ NHỮNG LẦN ĐƯA CON VỀ QUÊ, NỖI NIỀM VUI VÀ NÓI LÒNG
Chúng tôi ngủ riêng, vợ chồng quay lưng, mỗi người mang trong lòng những nghĩ suy khác biệt. Tôi im lặng, không phản kháng, vì sợ mọi chuyện sẽ thêm căng thẳng. Mục tiêu duy nhất của tôi là giữ an toàn cho con, còn lại là những cảm xúc bị kìm nén, âm ỉ.
HIỆN TẠI, CÂU CHUYỆN VỀ VIỆC ĐI VỀ QUÊ ĂN TẾT VẪN ĐANG TREO LƠ LỮNG
Trong khi Tết Dương lịch vẫn còn phía trước, quyết định có đưa các con về quê hay không vẫn chưa rõ ràng. Mẹ chồng vẫn thỉnh thoảng nhắc khéo, chồng tôi vẫn lúng túng khi nhận cuộc gọi từ quê, còn tôi vẫn đang tìm kiếm câu trả lời phù hợp để mọi phía hài lòng.