BÀ VỢ GÓA VỀ QUÊ NHƯNG CẢ ĐỜI YÊU THƯƠNG VẪN ĐONG ĐẦY Ý NGHĨA
Vợ chồng bà Trương, 64 tuổi sống ở Quảng Đông, Trung Quốc, có hai người con đều thành đạt. Sau khi về hưu, thay vì dưỡng già tại quê nhà, bà Trương lại lên thành phố giúp con chăm cháu, cuộc sống chủ yếu xoay quanh những công việc như chợ búa, nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc các cháu nhỏ lẫn lớn. Nhiều lúc, chính bà cũng cảm thấy mệt mỏi vì vòng lặp cuộc sống này. Phải đến khi chồng cũng nghỉ hưu và san sẻ phần nào công việc, bà mới có thời gian nghỉ ngơi thực sự.
Tuy nhiên, ước ao trở về quê vẫn chưa thành hiện thực, bởi con trai bà nhất quyết giữ mẹ ở lại để đưa đón cháu. Trong khi bạn bè đồng trang lứa bắt đầu đi du lịch, tận hưởng cuộc sống, vợ chồng bà Trương vẫn gắn bó với căn nhà của con trai, âm thầm làm chỗ dựa cho các con. Mãi đến khi cháu trai vào lớp 1, bà mới cảm thấy được “giải phóng”.
KHI ĐI KHÁM SỨC KHỎE PHÁT HIỆN BỆNH MÃN TÍNH
Sau khi trở về quê nhà, vợ chồng bà Trương tranh thủ đi kiểm tra sức khỏe thì phát hiện cả hai đều mắc bệnh mãn tính như cao huyết áp, mỡ máu. Riêng chồng bà còn gặp vấn đề đau bụng kéo dài, đi ngoài ra máu. Bà khuyên ông đi nội soi và phát hiện ông mắc ung thư đại tràng giai đoạn cuối.
Thông tin này khiến bà Trương không khỏi sốc và tuyệt vọng. Con trai và con gái ngay lập tức về chăm sóc cha mẹ. Dù đã trải qua phẫu thuật, hóa trị và xạ trị, bệnh tình của chồng bà vẫn nặng dần, di căn sang gan, thận. Chỉ trong vòng một tháng, ông đã qua đời. Nỗi đau mất đi người bạn đời khiến bà Trương tuyệt vọng, nhưng nhờ sự động viên và giúp đỡ từ các con, bà cố gắng vượt qua nỗi buồn.
BIẾT TIN MẤT CHỒNG, BÀ TRƯƠNG LẠI QUYẾT ĐỊNH BÁN NHÀ VÀ CHUYỂN ĐI
Sau tang lễ, con trai và con gái đều mong muốn bà về sống cùng. Tuy nhiên, bà Trương từ chối vì lo ngại sống chung kéo dài sẽ gây mâu thuẫn. Bà cho rằng, người già còn đi lại được thì nên sống độc lập. Thế nhưng, chỉ sau lần bị ngã khi đi chợ và phải nhập viện, bà đồng ý chuyển đến sống cùng con trai. Khi bà bán nhà lấy hơn 1,8 tỷ đồng để chuyển nhượng cho con trai, mối quan hệ tưởng như êm đềm bắt đầu có những mứclắt.
Từ khi sống chung, bà cảm nhận rõ sự thay đổi trong cách đối xử của con dâu và con trai. Khi bà gửi hết tiền cho con trai, thái độ của họ không còn niềm nở như trước. Bà cảm thấy mình trở thành gánh nặng, không còn “giá trị” trong mắt các con. Thế nên, bà quyết định chuyển về sống cùng con gái.
Dù ở trong căn hộ nhỏ hai phòng, con gái và con rể vẫn sẵn lòng nhường phòng lớn cho bà, luôn quan tâm chăm sóc chu đáo. Khi bà gãy chân, con rể còn mua xe lăn và cuối tuần đưa bà ra công viên tắm nắng. Những hành động này khiến bà cảm thấy ấm lòng và biết ơn.
KHI BẮT ĐẦU NGHE ĐƯỢC NHỮNG GÌ TỪ CON GÁI VÀ CON RỂ
Trong lúc bà Trương cảm thấy may mắn vì có con cháu quan tâm, bà cố gắng cân nhắc chuyện chia sẻ tài sản. Một đêm, khi chống nạng đi vệ sinh, bà tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của con gái và chồng. Họ vui mừng thông báo đã nhận được 250.000 NDT từ anh trai, dự định dùng số tiền này mua lại căn hộ nhỏ gần nhà, có sân nhỏ để bà tiện sinh hoạt.
Nghe xong, bà Trương không khỏi xúc động và lặng người. Hóa ra, con trai và con dâu đã chủ động chia sẻ tài sản, không tranh giành quyền lợi mà còn cùng nhau chăm sóc mẹ chu đáo. Cả gia đình chung tay duy trì tình cảm yêu thương, gắn bó bất chấp những thử thách về tài chính hay bệnh tật.
NHÌN VỀ TƯƠNG LAI, BÀ TRƯƠNG HỌC CÁCH YÊU THƯƠNG BẢN THÂN VÀ TRUYỀN CẢM HỨNG
Qua những trải nghiệm vượt qua khó khăn, bà Trương nhận ra rằng, có thể giữ tinh thần lạc quan và độc lập khi về già chính là chìa khóa để sống còn ý nghĩa. Dù cuộc sống hưu trí có nhiều biến cố, mất mát lớn, bà vẫn cố gắng nhìn về phía tích cực trong hành trình của chính mình. Đây chính là cách giúp người cao tuổi duy trì giá trị bản thân và truyền cảm hứng cho thế hệ sau.