CẢNH GIÁC VỚI NGƯỜI CHA CHỒNG TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN: Câu chuyện về sự thờ ơ và cảnh báo từ những người trong cuộc
Tôi lập gia đình được bốn năm, sống chung với bố chồng. Ông vốn là người trầm tính, hiền lành, chưa bao giờ lớn tiếng với ai. Từ khi về hưu, tôi vẫn nghĩ rằng ông buồn tay buồn chân nên hay quanh quẩn trong nhà để thể hiện sự bận rộn, giúp vơi đi cảm giác nhàn rỗi. Tuy nhiên, chính quãng thời gian dành cho những sở thích nhỏ bé đó lại vô tình kéo cả gia đình vào một rắc rối lớn chưa từng ngờ tới.
Ban đầu chỉ là những lần ông hỏi vay vài trăm “nhuận bút hội thơ” hoặc vài triệu “tham gia câu lạc bộ bạn cũ”. Tôi thấy kỳ kỳ, nhưng không dám hỏi nhiều, sợ mang tiếng hoặc làm chồng khó xử. Thế là thói quen đã thành lệ: ông hỏi, tôi đưa. Tôi tự an ủi rằng tiền cho người già tiêu vặt cũng không đáng bao nhiêu.
Tuy nhiên, số lần xin tiền gần đây ngày càng tăng. Có hôm, khi tôi đang nấu ăn, ông đứng ngay cửa bếp, giọng nhỏ nhẹ đầy ý tứ: “Con… còn tiền lẻ không? Cho bố mấy đồng”. Nghe câu đó, lòng tôi nghèn nghẹn, không hiểu sao trong lòng lại xuất hiện cảm giác bị lợi dụng.
Trong lúc tôi phân vân chưa biết phải xử lý thế nào, bà giúp việc đột ngột xin nghỉ việc. Trước khi đi, bà kéo tôi ra ban công, mắt tránh né, thì thầm: “Cô nên cảnh giác với bố chồng cô, tôi nói thật”. Tôi chưa kịp hỏi gì thì bà đã vội rời đi, nhưng ánh mắt và lời cảnh báo của bà cứ ám ảnh tôi suốt buổi tối.
Khi mở ngăn kéo phòng ông để tìm hiểu, tôi không khỏi kinh ngạc trước những giấy tờ, biên lai chuyển khoản, danh sách nick hội nhóm về “đầu tư hoàn tiền mỗi ngày”. Sự thật khiến tôi sốc khi phát hiện ông đã bị lôi kéo vào các trò chơi đánh bạc, lừa đảo qua mạng. Điều lập tức khiến tôi lo lắng hơn là một cuốn sổ của bà giúp việc, trong đó ghi rõ bốn lần cho vay, tổng cộng gần chục triệu đồng, đều là từ chính ông.
Bà giúp việc đã xin nghỉ đột ngột, trước khi đi còn cảnh báo tôi: “Cô nên cảnh giác với bố chồng”. Khi hỏi rõ hơn, bà cho biết: “Nếu không cho vay, ông ấy sẽ nói với cô cậu rằng tôi lấy cắp tiền”. Câu nói ấy khiến tôi như sụp đổ, ngồi bệt xuống đất, nghẹn ngào nhận ra rằng mình đã không hiểu hết những gì đang diễn ra trong chính mái ấm của mình.
Tối đó, tôi dành thời gian suy nghĩ rất lâu. Thương ông, nhưng không thể làm mù quáng. Ông là người cô đơn, bị lôi kéo và giấu giếm vì sĩ diện, nhưng chính sự yếu đuối của ông đã khiến người khác dễ dàng lợi dụng, gây tổn thương cho gia đình tôi và làm tôi cảm thấy dè chừng ngay trong chính căn bếp mỗi ngày.
Tôi quyết định mở lời với chồng. Không phải để trách cứ, mà để cùng nhau tìm cách xử lý. Sau cuộc trao đổi, chúng tôi đi đến các biện pháp cụ thể như tắt hết các tài khoản mạng xã hội của ông, không cho ông tiền mặt nữa, gặp bà giúp việc để xin lỗi và trả lại tiền, đồng thời đăng ký cho ông tham gia câu lạc bộ người cao tuổi để có nơi sinh hoạt lành mạnh hơn.
Tuy nhiên, chúng tôi còn lo lắng về cách làm công tác tư tưởng cho ông, sợ ông có thể suy diễn và hành động cực đoan. Giờ đây, câu hỏi lớn nhất là chúng tôi sẽ phải làm gì để giúp ông vượt qua giai đoạn này, bảo vệ gia đình khỏi những rủi ro tiềm ẩn từ sự yếu đuối và thiếu thận trọng của người thân mình.