ĐỖ THỊ HẢI YẾN: PHIM ĐẸP SỐNG MÃI TRONG TRÁI TIM KHÁN GIẢ, KHÔNG PHẢI LÀ PHIM NGHỆ THUẬT HAY THƯƠNG MẠI
Trong suốt hành trình hơn 30 năm trong nghề, Đỗ Thị Hải Yến vẫn luôn là một biểu tượng của sự bình yên, trầm lặng và đầy đam mê. Gần một thập kỷ vắng bóng trên màn ảnh, bà không biến mất mà chỉ lùi lại để giữ gìn bản thân, trân trọng cuộc sống và nuôi dưỡng đam mê từ phía sau hậu trường. Bà đã mở một trường mầm non, tổ chức các buổi chiếu phim nhỏ cho những người trẻ yêu nghề, và trở thành một khán giả bí mật của chính nền điện ảnh Việt Nam.
Vừa trở lại trong thời điểm thị trường phim Việt dần sôi động với những bộ phim triệu đô, Đỗ Thị Hải Yến nhẹ nhàng như dòng suối mát. Trong suốt sự nghiệp kéo dài ba thập kỷ, bà vẫn giữ phong thái của một dòng chảy riêng, không bị cuốn theo dòng chảy náo nhiệt của điện ảnh đại chúng. Ở tuổi 40, bà không trở lại để trở thành trung tâm, mà để tiếp tục hành trình của mình với tình yêu và niềm tin không đổi dành cho điện ảnh, dù là trong vai trò nữ diễn viên, nhà sản xuất hay đơn giản chỉ là một khán giả yêu phim.
Tại sao bà lại chọn thời điểm này để quay trở lại sau một thập kỷ xa cách?
Chị chia sẻ rằng đó là một quyết định dựa trên duyên số, cộng với việc các con của chị đã đủ lớn để tự lập. Bà luôn nghĩ sẽ gắn bó với nghề diễn đến khi không còn sức lực, nhưng 10 năm vắng bóng lại giúp chị nhìn nhận rõ hơn về cuộc đời và chính mình. Những trải nghiệm đó đã tạo thành chất xúc tác để chị trở lại, mang theo niềm đam mê và niềm tin vào điện ảnh. Bà cảm thấy bình yên khi có một chốn quay trở về, nơi chị có thể trọn vẹn cống hiến.
Trong thời gian đó, bà dành trọn vẹn cho cuộc sống làm vợ, làm mẹ của ba đứa con nhỏ. Điều ngạc nhiên là một khi đã trở lại bằng niềm đam mê, chị liên tiếp tham gia ba dự án phim mới, như một sự bù đắp cho quãng thời gian đã qua. Dù vậy, quyết định này xuất phát từ cảm xúc chân thật: “Tôi thường suy nghĩ rất kỹ về các dự án, xem nó có phù hợp với mình hay không. May mắn là tất cả đều khắc họa cuộc đời các người phụ nữ đặc biệt, những nhân vật mà tôi yêu mến và muốn thể hiện.”
Chị yêu phụ nữ, yêu cái đẹp, và trân trọng tất cả những trải nghiệm của người phụ nữ trong đời. Việc dừng lại để chăm sóc gia đình không phải là sự hy sinh, mà là sự lựa chọn phù hợp với thời điểm. Những khoảnh khắc ngắm con lớn khôn, những ngày bình yên hạnh phúc đều trở thành niềm cảm hứng giúp chị tiếp tục theo đuổi con đường nghệ thuật.
Các nhân vật trong các dự án mới của chị đều mang số phận truân chuyên, phải chiến đấu để tìm kiếm bình yên. Chị tâm niệm rằng thành công của một bộ phim không nằm ở thể loại nghệ thuật hay thương mại mà ở khả năng chạm vào tâm trí và trái tim khán giả. “Phim hay sẽ sống trong lòng khán giả, chứ không nhất thiết phải là phim nghệ thuật hay thương mại,” chị nhấn mạnh. Khi làm việc, chị luôn lấy cảm xúc cá nhân làm trung tâm, để nhân vật thật tự nhiên, câu chuyện chân thực và cảm xúc chân thành lan tỏa.
Cảm xúc khi trở lại trường quay là những khoảnh khắc đáng nhớ. Dù lo lắng ban đầu, nhưng qua từng ngày, bà cảm nhận như được trở về nhà — nơi chị thuộc về, nơi có những đồng nghiệp thân thương. Bà giữ thói quen làm việc nghiêm túc từ tuổi 12, trút hết nỗ lực và đam mê vào từng vai diễn dù nhỏ nhất.
Trong dự án “Quán Kỳ Nam,” bà vào vai một người phụ nữ Bắc tính cách nội tâm, trầm lắng, sống trong thế giới nội tại. Khi làm việc cùng Liên Bỉnh Phát, bà cảm nhận rõ sự kết nối vô hình, như một vũ điệu tango diễn ra giữa các diễn viên để mang lại cảm xúc chân thực nhất cho khán giả.
Chị lần đầu cộng tác với đạo diễn Leon Quang Lê trong bộ phim đầu tiên sau nhiều năm, chia sẻ rằng Leon là người đam mê, tôn trọng và lắng nghe ý kiến diễn viên. Các cảnh diễn đều có sự phối hợp nhuần nhuyễn, như một điệu nhảy, vừa nghe nhạc vừa chuyển động để tỏa sáng cùng nhân vật. Đó là lần hợp tác sau bảy năm kể từ “Song Lang,” và cũng là dự án đầu tiên sau nhiều năm đắn đo, thử thách.
Chị vẫn luôn đồng hành cùng điện ảnh một cách thầm lặng. Dù không tham gia phim trong thời gian dài, bà vẫn xem phim, tổ chức các buổi chiếu, hỗ trợ thế hệ trẻ và mở các hoạt động nghệ thuật như triển lãm tranh, giữ vững cảm xúc và đam mê với nghệ thuật. Theo chị, cuộc sống là tổng hòa của sách, nhạc, phim, thi ca, hội họa để cảm nhận ý nghĩa của cuộc đời.
Trong suốt thời gian rẽ sóng, chị tham gia các dự án độc lập, kiên trì giữ vững nguyên tắc làm việc dựa trên cảm xúc chân thật. “Điện ảnh không phân biệt giữa phim thị trường hay phim nghệ thuật, quan trọng là câu chuyện và cảm xúc mà nó chạm đến người xem,” bà nói. Chị muốn các tác phẩm không chỉ được khen mà còn sống mãi trong trái tim khán giả, qua cách kể chuyện chân thực, cá tính đạo diễn, và những trải nghiệm cảm xúc sâu lắng.
Trong bối cảnh thị trường điện ảnh Việt Nam ngày càng phát triển, chị nhận thấy sự tiến bộ rõ rệt. Những bộ phim doanh thu lớn giúp thay đổi thói quen xem phim của khán giả, tạo điều kiện để các nhà làm phim trẻ dấn thân sáng tạo. Tuy nhiên, còn nhiều thách thức trong việc giữ vững niềm tin và tình yêu nghề trước những thất bại, cũng như làm thế nào để những dự án mạo hiểm vẫn mang lại niềm tin từ người sáng tạo và khán giả.
Chị nhấn mạnh rằng thành công của một bộ phim phụ thuộc vào sự kết nối giữa người làm phim và khán giả. “Chúng ta cùng đi trên một chiếc cầu và phải cùng nhau vượt qua thử thách,” bà chia sẻ. Một tác phẩm hay không chỉ phản ánh kỹ năng mà còn phải chạm đến trái tim, mang lại trải nghiệm sống động, chân thực, khiến khán giả cảm nhận được những điều tồn tại trong chính cuộc đời họ.
Câu chuyện về các đạo diễn nữ, đặc biệt là những người phụ nữ sống và làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật, luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt của chị. Chị mong muốn cùng họ tạo ra những bộ phim mang đậm màu sắc nữ tính, tinh tế và sâu sắc hơn, thay vì bị giới hạn trong các câu chuyện về gia đình, tình yêu hay cảm xúc nội tâm. Đồng hành cùng các thế hệ làm nghề trẻ, chị muốn lan tỏa thông điệp rằng điện ảnh là hành trình của đam mê, của những giấc mơ chân thực và sự dũng cảm vượt qua thử thách.
Chị khẳng định rằng, khi đã có đam mê và niềm tin, không gì là quá muộn để bắt đầu lại hoặc tiếp tục cống hiến. Phụ nữ trong nghệ thuật cần sống hết mình, làm tất cả những điều mình mong muốn, vì cuộc đời này luôn có những ngày mới để bắt đầu. Và chính nhờ những trải nghiệm sống thực, chị tin rằng những tác phẩm của mình sẽ mãi sống mãi trong lòng người xem, như một dấu ấn không phai nhạt của sự chân thành và đam mê chân chính.