ĐẾN GẦN ĐỂ NHÌN RÕ HƠN VỀ NHỮNG CUỘC CHIẾN CHỐNG TẠI MIỀN TRUNG
Thanh Niên đã từ lâu trở thành người bạn đồng hành tin cậy của độc giả qua mỗi mùa thiên tai. Từ nhật báo đến truyền thông đa phương tiện, báo luôn đem đến góc nhìn chân thực về những mất mát, khó khăn của người dân miền Trung giữa các cơn bão lũ dữ dội.
MIỀN TRUNG – KẺ GÁNH BÃO LŨ CỦA ĐẤT NƯỚC
Vị trí đặc thù của miền Trung trong hành trình chống chọi thiên tai khiến các phóng viên thường trú của báo phải sống cùng, chiến đấu cùng với thiên nhiên khắc nghiệt. Họ gọi vui là “đội quân nuôi trong 3 năm, dùng trong 1 giờ”, bởi mùa mưa bão hàng năm đầy thử thách. Chưa từng mùa nào phóng viên Thanh Niên lại không phải lao vào tâm điểm của thiên tai để ghi lại hình ảnh, câu chuyện thực tế.
Trong suốt 16 năm theo nghề, tôi chưa từng để mặc mình thoát khỏi cơn mưa bão mà không tham gia tác nghiệp. Quy trình rõ ràng là trước lúc bão vào, chúng tôi luôn tìm vị trí an toàn gần biển để ghi hình, truyền tải thông điệp, rồi lập tức đến những nơi thiệt hại nặng nề để phản ánh thực tế. Đôi khi vì quá đam mê nghề, chúng tôi quên đi chính mái ấm của mình, bỏ qua sự cần thiết của việc chuẩn bị phòng chống, trong khi nhiều đồng nghiệp phải đối mặt với mất mát mái nhà, lũ cuốn trôi tất cả.
TỪ ÁM ẢNH ĐẾN CẢM XÚC GIA ĐÌNH
Trong những lần tác nghiệp hiểm nghèo, ký ức khó quên nhất của tôi chính là thảm họa sạt lở đất tại Đoàn Kinh tế – Quốc phòng 337, Hướng Hóa, Quảng Trị. Chỉ sau tiếng nổ dữ dội, đất đá ập xuống, không còn khả năng thoát thân, khiến ai cũng tuyệt vọng. Rạng sáng ngày 18.10.2020, khi hay tin đồng đội bị vùi lấp, tôi cùng đoàn đến hiện trường trong điều kiện nguy hiểm nhất.
Chúng tôi cố gắng vượt qua mọi thử thách, băng qua đường bị xé toạc và đất đá sụp đổ để đến nơi cần cứu trợ. Đang đi, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, mọi người chạy tán loạn, tôi trượt chân rơi xuống hố bùn. May mắn, một chiến sĩ bộ đội kéo tôi thoát chết trong gang tấc. Ký ức ấy ám ảnh không nguôi, mỗi lần nhớ lại, nước mắt tôi lại rơi. Sau trận đó, tôi thề sẽ không quay lại địa điểm ấy nữa, nhưng ngay hôm sau, lòng nhiệt huyết lại trỗi dậy, thôi thúc tôi tiếp tục đồng hành cùng đồng nghiệp trong công cuộc phản ánh và giúp đỡ cộng đồng.
Trong tháng 10 năm đó còn chứng kiến vụ sạt lở núi ở Trà Leng, Nam Trà My, Quảng Nam. Các phóng viên trẻ như Mạnh Cường không ngần ngại lao vào trận địa hiểm nghèo để ghi lại hình ảnh đau thương của những ngôi làng đã bị chôn vùi trong đất đá. Cường từng mất tích cả tuần trong rừng để tìm kiếm các nạn nhân, nhưng chính điều đó khiến anh trở thành biểu tượng của sự dũng cảm và trách nhiệm của người đưa tin.
Tương tự, Phạm Đức đã mất 5 giờ lội suối, vượt rừng để tiếp cận xã Nhôn Mai sau trận lũ quét khốc liệt. Những bức ảnh của anh đoạt giải vàng tại Giải thưởng Khoảnh khắc báo chí 2022, phản ánh sự chân thực và ám ảnh về thiên tai.
LẬP TRƯỜNG VÀ NHIỆT HUYẾT TRONG CÔNG TÁC CỨU TRỢ
Sau những ngày đầu truyền thông, các phóng viên của Thanh Niên thường tạm rút khỏi mặt báo để dồn lực cho hoạt động cứu trợ. Nhà báo Nguyễn Thế Thịnh từng gọi chúng tôi là “những chú tuần lộc” của hậu bão lũ, vì chúng tôi là những người trực tiếp phân phối hàng cứu trợ, đưa từng tấc hàng đến từng gia đình vùng khó khăn.
Năm 2010, tôi còn là phóng viên thường trú tại Quảng Trị, đã tham gia đưa gần 20 tỷ đồng tiền và hàng cứu trợ đến các tỉnh bị thiệt hại nặng nề như Quảng Bình. Công việc bận rộn, vất vả, ngày đêm phát quà, tạo điều kiện thuận lợi cho bà con vượt qua khó khăn, luôn là trách nhiệm thiêng liêng của những người làm báo.
Chúng tôi không chỉ là những người đưa tin mà còn là cầu nối, là người góp phần xây dựng mái ấm cho đồng bào vùng thiên tai. Trong những năm tháng ấy, hơn 50 căn nhà mới đã được xây dựng từ nguồn xã hội hóa, góp phần giúp bà con sớm ổn định cuộc sống. Đối mặt với hiểm nguy và khó khăn, chúng tôi hiểu rằng điều quan trọng nhất chính là những nụ cười, những ánh mắt biết ơn của người dân.
Chứng kiến và góp phần vào hành trình đó, chúng tôi vượt qua mọi nỗi sợ hãi, bởi rõ ràng rằng sứ mệnh của mình là đem lại hy vọng, niềm tin cho cộng đồng qua từng câu chuyện chân thực, cảm xúc.
Chương trình hoạt động của Thanh Niên đã ghi dấu ấn không chỉ bằng những bài báo mà còn bằng hành trình nhân ái, vô hình trung trở thành những “chiến binh thầm lặng” của miền Trung trong cuộc chiến chống thiên tai. Những câu chuyện về sự gian truân, hy sinh và lòng nhiệt huyết ấy mãi là minh chứng cho tấm lòng của những nhà báo vì cộng đồng.