KHI NHỮNG NGƯỜI GÁC CHẮN TÀU CHƠI TRONG BẢN GIAO ĐƯỜNG CỦA SÁNG TẠO VÀ RỦI RO
Trong nhịp sống hối hả của TP.HCM, có những khoảnh khắc bình yên khi tiếng còi tàu vang lên, đánh dấu thời khắc TP chậm lại, nơi những người gác chắn tàu vẫn lặng lẽ, âm thầm giữ cho dòng chảy được thông suốt và an toàn.
Họ là những người giữ bình yên giữa lòng thành phố sôi động, với trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy tự hào. Mỗi ngày, họ đều đếm từng chuyến tàu, canh từng giây, bất chấp nắng cháy hay mưa đêm, bởi công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và tinh thần kiên nhẫn không ngừng nghỉ.
Nguyễn Thị Tâm, nhân viên gác chắn tại trạm Nguyễn Trọng Tuyển, P. Phú Nhuận, TP.HCM, không chỉ là biểu tượng của sự tận tụy mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu nghề. Quê Hà Tĩnh, cô gắn bó với nghề hơn 19 năm qua, đã trải qua nhiều trạm gác chắn khác nhau, từ Nguyễn Văn Thủ đến Phạm Văn Đồng, rồi đến Nguyễn Trọng Tuyển.
Chị kể về cơ duyên đến với nghề: từ thời còn là công nhân ở Bình Dương, một người bạn trong ngành đường sắt đã giới thiệu công việc này. Ban đầu, chị nghĩ đây là công việc ổn định, phù hợp để bắt đầu cuộc sống mới tại thành phố lớn. Tuy nhiên, đồng thời cũng thẳng thắn thừa nhận những khó khăn, thử thách từ công việc đặc thù này.
“Làm nghề này, mình yêu nghề thì nghề sẽ yêu lại mình,” chị Tâm chia sẻ với niềm tự hào. Lương thấp, công việc vất vả, thức đêm liên tục, nhưng chính nhờ đam mê và sự kiên trì, cô vẫn gắn bó và coi nghề như một phần cuộc sống. Chị cảm ơn nghề gác chắn đã mang lại cho chị khả năng đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người và chăm lo cho gia đình nhỏ của mình.
Trạm chắn Nguyễn Trọng Tuyển nhỏ hẹp, nhưng đầy trách nhiệm. Trong không gian bé tí, có đầy đủ các thiết bị như bảng phân ca, quy trình phòng vệ, sổ trực. Công việc chính là đóng, mở chắn điện đúng quy trình, kiểm tra thiết bị, chuyển sang chế độ thủ công khi gặp sự cố, luôn tỉnh táo để đảm bảo an toàn tối đa.
Ngành đường sắt đòi hỏi sự đào tạo bài bản: học sơ cấp 3 tháng, thực tập 3 tháng, rồi thi sát hạch định kỳ hằng năm. Người làm nghề phải nhớ hàng trăm tín hiệu, quy định xử lý tình huống, không để xảy ra sơ suất dù chỉ trong giây lát. Thời gian trực mỗi ca 12 tiếng, nhiều đợt phải làm thêm ca lên đến 24 tiếng, khiến các nhân viên luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ.
Ban đêm là lúc ca trực trở nên cô đơn và nghẹt thở hơn, khi chỉ còn tiếng tàu vọng lại giữa không gian tĩnh lặng, những thử thách sinh tử cứ thế hiện hữu. Chị Tâm đã từng chứng kiến cảnh tàu dừng đột ngột vì có người nhảy vào đường ray, một tình huống nguy hiểm cận kề. Nhưng cũng có những khoảnh khắc ấm lòng khi có người dân cảm ơn vì công việc vất vả của họ.
Tương tự, ở khu vực khác, anh Nguyễn Xuân Hoàng, từng làm nghề hơn 15 năm, cũng bộc bạch về trách nhiệm của mình. Anh quê Hà Tĩnh, là người gác chắn tại trạm Nguyễn Văn Trỗi, nơi có lưu lượng tàu lớn nhất và dễ ùn tắc nhất. Khác với chị Tâm, anh Hoàng làm chắn thủ công, phải dùng sức lực đẩy chắn trong các thao tác kiểm tra kỹ lưỡng trước khi tàu qua.
Anh nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ tỉnh táo và tuân thủ quy định nghiêm ngặt để tránh hậu quả đáng tiếc. “Chúng tôi phải kiểm tra thật kỹ, cẩn thận không bao giờ thừa vì tàu chạy với tốc độ lớn, sơ suất nhỏ có thể dẫn đến thảm họa,” anh nói.
Khi được hỏi về cảm giác của mình về nghề, cả hai đều cùng một quan điểm: yêu nghề mặc dù vất vả, vì họ đang góp phần giữ an toàn cho thành phố và chính bản thân mình. Nhìn những đoàn tàu trườn qua, những người gác chắn cảm nhận rõ ý nghĩa của công việc – vừa là nhiệm vụ, vừa là niềm tự hào.
Trong từng khoảnh khắc im lặng đó, họ là những người giữ nhịp cho cuộc sống của bao người dân, đảm bảo dòng chảy không bị ngưng trệ, để thành phố vẫn luôn vận hành trong an toàn và bình yên.