TRẤN THÀNH VÀ ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM: SỰ KẾT HỢP GIỮA SÁNG TẠO VÀ THỰC TIỄN
Cứ mỗi dịp mùa Tết đến, loạt poster rầm rộ của Trấn Thành lại tràn ngập các rạp chiếu, kéo theo đó là cuộc “soi” diễn ra sôi động trong cộng đồng yêu phim Việt. Không ít người chê bai dòng phim của anh là ồn ào, chợ búa, kém sang, cho rằng những bộ phim mang tính “đời” quá mức đó chưa đủ để nâng tầm thẩm mỹ điện ảnh Việt Nam. Nhưng xem xét một cách khách quan, Trấn Thành đã tạo ra một phong cách riêng, một tiếng nói rõ ràng trong thị trường non trẻ này.
Với Thỏ Ơi, anh đã chuyển hướng sang dòng phim Thriller, một quyết định táo bạo nhằm chứng minh khả năng đa dạng và chiều sâu của mình, khác hẳn những tác phẩm hài hước, cảm động hay đời thường quen thuộc. Thế nhưng, nhiều ý kiến vẫn đặt dấu hỏi về sự xuất hiện của các diễn viên “tay ngang” như Văn Mai Hương hay Pháo, cho rằng đó là sự cạnh tranh không công bằng với các sinh viên và diễn viên đào tạo chính quy. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy đó là một phần của chiến lược dám nghĩ, dám làm của một người nghệ sĩ chấp nhận thử thách, sẵn sàng “thay máu” khẩu vị khán giả để tạo ra làn gió mới cho nền điện ảnh non trẻ.
NGHỆ THUẬT ĐƠN GIẢN LÀ MỘT LỰA CHỌN CÁ NHÂN
Nhìn lại sự nghiệp của Trấn Thành, không khó để nhận ra anh là người kể chuyện bằng cảm xúc chân thực, không cố gắng né tránh những chủ đề đời thường, đời thực. Từ Bố Già đến Bộ Tứ Báo Thủ, anh luôn chọn cách tiếp cận gần gũi, trực diện, đem khán giả vào những cuộc trò chuyện, tranh luận hoặc cảnh đời sục sôi, chứ không lý tưởng hoá hay nặng nề ý nghĩa đạo đức.
Thẩm mỹ, theo anh, là một sở thích cá nhân; không thể bắt ép một đạo diễn hàn lâm phải làm phim “cao cấp” theo tiêu chuẩn của giới chuyên môn. Sự chuyên nghiệp của anh nằm ở chỗ sản phẩm của mình đều được dàn dựng kỹ lưỡng, chỉnh chu về kỹ thuật, mang tới trải nghiệm cảm xúc trọn vẹn cho khán giả. Anh bán cho họ không phải sự hời hợt, mà là những cảm xúc được đầu tư bài bản, tỉ mỉ.
Tuy nhiên, sự ồn ào, táo bạo của Trấn Thành chính là nét đặc trưng của phong cách anh. Không phải anh vô ý, mà anh lựa chọn làm phim theo cảm nhận tích cực – thích ồn và muốn truyền tải năng lượng mạnh mẽ qua từng tác phẩm. Sự ồn ào ấy, qua thời gian, trở thành “ngôn ngữ” kể chuyện của riêng anh, giúp tạo sự khác biệt và thu hút khán giả đông đảo. Không ai bắt anh phải giảm âm lượng hay im lặng khi anh đã quen với cách kể chuyện của mình – đó chính là sức sống của bộ môn nghệ thuật mà anh đang theo đuổi.
NGHỆ SĨ TAY NGANG CÓ PHẢI GÂY CẢM ĐỨC?
Trong thời buổi cạnh tranh khốc liệt, việc Trấn Thành mời gọi các tài năng “tay ngang” như Văn Mai Hương hay Pháo vào dự án Thriller Thỏ Ơi bị đặt nhiều nghi vấn về đạo đức nghề nghiệp. Nhưng thực tế, đó lại là minh chứng rõ nét cho tư duy sáng tạo và khả năng khai thác tài năng mới của anh. Một bộ phim là sản phẩm cá nhân, là công sức, tiền bạc của người đạo diễn. Quyết định chọn ai, làm thế nào, đều dựa trên sự nhạy bén nghề nghiệp chứ không dựa vào chứng chỉ học vấn hay thâm niên.
Điện ảnh là sân chơi của sự phù hợp, không phải cuộc đua danh sách hay bằng cấp. Một người diễn viên chưa học qua lớp chính quy vẫn có thể làm nên chiêu thức ấn tượng, nếu họ có khả năng nhập vai và cảm xúc chân thật. Khả năng “khai quật” tài năng mới của Trấn Thành đã từng chứng minh rằng những “tay ngang” xuất thần đôi khi còn mang đến sự mới mẻ, cách mạng cho ngành điện ảnh. Họ không cướp mất vị trí của ai, mà bổ sung sức sáng tạo, giúp thị trường ngày càng đa dạng và thăng hoa hơn.
Sự tiến bộ rõ rệt của các diễn viên trẻ do anh đào tạo, cùng khả năng biến những người mới thành nhân vật có chiều sâu tâm lý, chứng minh năng lực sư phạm và khơi nguồn cảm xúc của Trấn Thành. Chính sự dám nghĩ, dám làm, dám thử những thể loại mới là động lực để thị trường điện ảnh Việt phát triển mạnh mẽ hơn.
KHÁCH HÀNG BÂY GIỜ CŨNG MUỐN PHIM CÓ THẬT VÀ CẢM XÚC
Trong bối cảnh thị trường điện ảnh Việt Nam còn nhiều trầm lắng, sự chiếm lĩnh của Trấn Thành không chỉ thể hiện qua doanh thu khủng mà còn qua tần suất phá vỡ các kỷ lục. Từ Bố Già đến các tác phẩm mới nhất, anh đều tạo ra những cột mốc doanh thu hàng nghìn tỷ, đồng thời góp phần duy trì hoạt động của hệ thống rạp chiếu. Những bộ phim của anh trở thành những sự kiện văn hoá, khiến công chúng háo hức, làm sống lại thói quen ra rạp và tạo động lực cho các dự án khác phát triển.
Việc chuyển mình của Thỏ Ơi, từ dòng phim gia đình ấm cúng sang thể loại thriller gai góc, thể hiện ý chí đổi mới của Trấn Thành, dám thử thách chính mình, vượt qua giới hạn quen thuộc. Anh không chỉ dừng lại ở việc giữ “vị trí của Vua phòng vé”, mà còn mở ra cung đường mới, giúp khán giả mở rộng gu thưởng thức, đồng thời buộc các đồng nghiệp phải xem lại tiêu chuẩn về chất lượng và sáng tạo.
Trấn Thành không chỉ sản xuất phim, anh còn là một người dẫn dắt bằng cảm xúc và thực lực. Các diễn viên “tay ngang” do anh đào tạo đều có sự tiến bộ rõ rệt, chứng minh anh là một nhà thầy có tầm nhìn và khả năng khơi mở tiềm năng tiềm tàng. Thách thức lớn nhất của anh chính là giữ vững nhiệt huyết, tự do sáng tạo trong một thị trường còn nhiều hạn chế, bảo thủ.
Chỉ cần nhìn vào hành trình tự thân của chính anh, từ một MC bị hoài nghi đến đạo diễn tự bỏ tiền làm phim, sự nghiệp của Trấn Thành đã chứng minh rằng thành công không dựa vào may mắn hay diện mạo, mà là kết quả của nỗ lực, dám nghĩ, dám làm. Mục tiêu của anh là tạo ra sự đa dạng, khách quan và chân thực, để điện ảnh Việt không chỉ phản ánh cuộc sống, mà còn chinh phục cảm xúc của khán giả.
Điện ảnh cần những nhà làm phim như Trấn Thành: vừa dám thử, vừa tự trọng, và luôn đặt trọn tâm huyết vào từng tác phẩm. Đừng bắt anh giữ im lặng, bởi chính sự nhiệt huyết, ồn ào đó là thứ làm nên sức sống của nền điện ảnh Việt Nam thời kỳ này. Khi khán giả vẫn yêu thích cái “nư” của anh, nền phim Việt mới có thể tiếp tục phát triển bền vững và rực rỡ hơn.