40 NĂM ĐÂY, TỪ TIẾNG MÁY FAX ĐẾN CUỘN PHIM BỊ CHÁY, HÀNH TRÌNH LÀNG BÁO CHUYỂN CHUYỂN NHƯ THẾ NÀY
Trong những ngày đầu thành lập, Văn phòng đại diện miền Trung của Báo Thanh Niên chỉ gói gọn trong một ngôi nhà cấp 4 đã rỉ sét, nằm trên đường Bạch Đằng nhìn ra sông Hàn lộng gió. Bên cạnh lãnh đạo, chúng tôi chỉ có một phóng viên chính thức, một cộng tác viên có lương và một cộng tác viên thử việc. Không có thiết bị hiện đại, tất cả đều dựa vào hai chiếc máy tính cũ kỹ, ngốn từng phút chờ đợi để gõ bài, in ấn và gửi fax.
Từng trang giấy, từng bức hình đều là thành quả của cả một quá trình tỉ mỉ. Hết biên tập, bài viết đều qua tay nhà báo Trương Điện Thắng để ký và gửi đi bằng máy fax, tiếng rít của máy, kẽo kẹt của máy in kim trở thành ký ức không thể phai mờ. Công việc thủ công, vất vả khiến nhiều đêm chúng tôi phải làm việc đến tối mịt, trân trọng từng con chữ, từng hình ảnh.
Có thể nói, thời đó, một cuộn phim giá 25.000 đồng, tương đương hai tô phở, quyết định thành bại của một bản tin. Những chuyến công tác miền núi liên tục kéo dài, ghi lại từng khoảnh khắc, từng hình ảnh để rồi bị mất trắng do nhân viên nhà hiệu ảnh mới vào nghề vô tình tháo phim không đúng cách. Nỗi đau và bài học đắt giá về sự quý giá của khung hình đã in sâu trong tâm trí mỗi nhà báo thời kỳ đó.
KHI CÔNG NGHỆ BƯỚC V ÀO, MỌI THỨ ĐỔI THAY
Năm 2003, Thanh Niên Online ra đời, mở ra kỷ nguyên mới trong ngành báo chí. Công nghệ tiến bộ, máy ảnh kỹ thuật số giúp tác nghiệp nhanh chóng hơn, nhưng cũng đặt ra thách thức lớn về tốc độ. Tôi đã tranh thủ sắm chiếc laptop nhỏ gọn để có thể làm việc mọi lúc, mọi nơi, đặc biệt là trong các trận bão lũ miền Trung cấp tập, thông tin phải đến tay người dân nhanh nhất có thể.
MỘT NGÀY ĐẦU NĂM KHÓ QUÊN
Trong dịp Tết Nguyên đán, tôi đã vượt hơn 100 km qua các cung đường núi Tây Giang để đưa tin về chuyến thăm chúc Tết của Chủ tịch nước đến các lực lượng Thanh niên xung phong. Khi đến nơi, dù đã muộn, đoàn công tác đã rời đi, tôi trở thành người “xông đất” công trình khi đó. Được các anh chị Thanh niên xung phong đón tiếp, dẫn đi thăm các tuyến đường mới làm, tôi cảm nhận rõ sự cống hiến thầm lặng của người thầy thuốc, của những chiến sĩ ngày Tết.
Từ những trải nghiệm đó, tôi hiểu rằng, nghề báo không chỉ là đưa tin mà còn là câu chuyện của tình người, của sự hy sinh, của niềm tin vào tương lai đất nước.
CHUYỂN HÓA NỀN TẢNG, ĐỊNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN
Trong đời sống nghề nghiệp, tôi còn phải học hỏi nhiều từ các cộng tác viên và đồng nghiệp, từ kỹ năng quay dựng clip đến khai thác các phương tiện truyền thông đa phương tiện. Thanh Niên đã trở thành mái nhà, nơi tôi trưởng thành qua từng thử thách, từ những ngày đầu còn khó khăn đến hiện tại, khi tốc độ và đa nhiệm trở thành yêu cầu tối thiểu.
Ngày nay, dù công nghệ đã giúp chúng tôi tiếp cận nhanh chóng và dễ dàng hơn, nhưng những giá trị cốt lõi về xác tín thông tin và tình người vẫn luôn được duy trì. Những ký ức về tiếng rèn rẹt máy fax, âm thanh thông báo tin bài, hay những cảnh phim bị cháy đột ngột vẫn là bài học quý giá để giữ gìn ý nghĩa nghề nghiệp này.
40 năm, hành trình của một tờ báo không chỉ là câu chuyện về công nghệ mà còn là hành trình của những trái tim nhiệt huyết đã and góp vào sự nghiệp báo chí Việt Nam. Với tôi, Thanh Niên không chỉ là nơi để thể hiện đam mê mà còn là nơi tôi tìm thấy ý nghĩa của một con đường dài, tràn đầy cảm xúc và trách nhiệm.