CÚ HÍCH TỪ BÁO THANH NIÊN
HÀNH TRÌNH TỪ CỎN VIẾT BÁO ĐẾN NGƯỜI NGHỀ MƠ ƯỚC
Ba mẹ tôi sống bằng đồng lương nhà nước chân chính mỗi tháng chỉ dành đủ 500.000 đồng để gửi cho tôi. Mỗi lần học phí đến hạn, họ phải đi vay khắp nơi để gửi qua bưu điện, và chỉ khi nhận lương cuối tháng, họ mới trả hết nợ. Sau nhiều đêm suy nghĩ, cách duy nhất để tôi có thể trang trải cuộc sống xa nhà là viết báo, bởi từ thời trung học tôi đã cộng tác cho vài tờ báo.
Sau giờ học, tôi dành thời gian viết lách trong quyển tập cũ, rồi tỉ mẩn viết thành những bài báo đầu tiên. Tôi ước mơ được đăng bài trên Báo Thanh Niên. Đó là mục tiêu lớn nhất của tôi. Trong năm 2006, diễn đàn Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ? do Báo Thanh Niên mở ra từ ngày 27.3 đến 30.6 đã thu hút hàng vạn ý kiến của độc giả.
Sau hai tuần chờ đợi, cuối cùng tôi cũng thấy bài viết của mình xuất hiện trên báo. Khi đứng xem “cọp” (quầy báo vỉa hè, nơi sinh viên thường mượn hoặc đọc báo miễn phí) và thấy tên mình xuất hiện, tôi run rẩy. Niềm vui này lớn đến mức tôi mua ngay tờ báo, lái xe đạp chạy vội vào lớp để khoe bạn bè. Ai nhìn tôi cũng không thể tin nổi.
Chẳng lâu sau đó, tôi tới cổng tòa soạn Báo Thanh Niên để nhận nhuận bút lần đầu trong đời. Trước đó, tôi chỉ chuyển tiền qua bưu điện, nên lần này cảm giác thật đặc biệt khi trực tiếp đối diện với tòa soạn của tờ báo lớn. Bài viết của tôi sau đó còn được tổng kết trong hội thảo và in trong sách phát hành cùng báo.
Tham gia cuộc thi viết cảm xúc về World Cup 2006 do Báo Thanh Niên tổ chức, đúng vào sáng sớm ngày đầu tháng 7 năm đó, tôi may mắn nhận giải khuyến khích và nhận thưởng 2 triệu đồng—một số tiền lớn mà tôi chưa từng nghĩ đến khi còn là sinh viên năm tư.
Việc viết lách thời đó gặp muôn vàn khó khăn. Dù có chiếc máy ảnh Kodak cũ mua từ mẹ, mỗi lần chụp hình đều vất vả, tốn kém. Tôi phải tự mang phim đi in để minh họa cho bài báo, đi lại nhiều trăm km để có ảnh phù hợp. Những ngày đó, niềm vui lớn nhất là khi gọi điện về quê báo mẹ có bài đăng trên báo, nhìn mẹ mừng rỡ mà lòng tôi hạnh phúc trào dâng.
Khi có nhiều bài đăng, tôi ấp ủ ước mơ trở thành phóng viên chuyên nghiệp. Nhưng năm cuối đại học, thành tích học tập trung bình khá khiến mẹ lo lắng, khóc nhiều vì sợ tôi không thể xin việc. Dẫu vậy, số phận đã mỉm cười với tôi khi năm 2007, tôi may mắn trúng tuyển sau cuộc thi tuyển của một tờ báo dù chỉ mang hồ sơ trung bình khá.
Hành trình từ bài báo đầu tiên đến nghề báo chính thức là chuỗi ngày đầy thử thách, mồ hôi và cảm xúc. Những trải nghiệm đó đã giúp tôi trưởng thành, tự tin bước vào nghề và không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình. Bài báo đầu tiên trên Báo Thanh Niên đã trở thành bước đệm quan trọng, giúp tôi hiểu rằng con đường đi tới thành công luôn bắt đầu từ những nỗ lực nhỏ bé ban đầu.