CÚ HÍCH ĐẦU ĐỜI TỪ NHỮNG BỨC TRANH BÁO CHƠI HÀO HỨNG
Từ những ngày đầu còn cắp sách đến trường, chuyện về cuộc sống gia đình nhỏ của tôi đã in đậm trong lòng mỗi khi nghĩ về. Ba mẹ tôi chỉ có đồng lương nhà nước ít ỏi, hàng tháng, họ phải gửi tiền qua bưu điện để tôi có thể yên tâm học hành. Những lần đóng học phí là những lần họ đi mượn khắp nơi, chờ đến cuối tháng nhận lương mới cùng nhau trả nợ. Trong ánh mắt của tôi, sự hy sinh ấy đã trở thành động lực để tôi bắt đầu mơ về một tương lai khác, một hướng đi để tự lập và vươn xa hơn.
Nghề viết báo dần trở thành vị cứu tinh nhỏ bé trong cuộc sống của tôi. Từ cấp ba, tôi đã bắt đầu cộng tác cho vài tờ báo địa phương, như một cách khẳng định bản thân và kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Sau mỗi giờ học, tôi thường ở nhà viết bản thảo vào tập học trò, từng chữ một, từng bài báo nhỏ nhặt, với ước mong được một ngày có thể đăng tải trên Báo Thanh Niên – tờ báo lớn mà tôi luôn ngưỡng vọng.
Một ngày cuối năm 2005, sau nhiều đêm thức trắng chờ đợi, bài viết của tôi cuối cùng đã xuất hiện trên mặt báo. Cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở khi nhìn thấy tên mình in trên trang giấy vẫn còn nguyên trong ký ức tuổi trẻ. Tôi bứt tốc chạy ra quầy báo ven đường, mua tờ báo nhỏ bé đó, rồi khoác balô, đạp xe vội vàng vào lớp để khoe đám bạn thân. Đứa nào nhìn tôi cũng không tin nổi, như thể tôi đã chạm tay vào cánh cửa thành công world.
Chỉ một tháng sau, tôi đã có dịp bước chân vào tòa soạn Báo Thanh Niên để nhận nhuận bút lần đầu tiên trong đời. Trước đó, tôi quen với việc chuyển tiền qua bưu điện, nên cảm giác trực tiếp cầm tiền trong tay khiến tôi vô cùng tự hào. Từ những bài viết đầu tiên, tôi không chỉ được in trong sách phát hành của báo mà còn giành giải thưởng từ cuộc thi viết cảm xúc về World Cup 2006, với giải khuyến khích và phần thưởng 2 triệu đồng – một số tiền lớn đối với sinh viên như tôi lúc đó.
Trong hành trình sáng tạo của mình, mọi thứ đều không dễ dàng. Tôi chỉ sở hữu một chiếc máy ảnh Kodak cũ kỹ, mua từ đống thanh lý của cơ quan với giá rẻ mạt. Mỗi khi muốn có hình minh họa, tôi đều phải đi bộ hàng trăm kilomet, tìm kiếm tiệm rửa ảnh, rồi tự tay chỉnh sửa, chụp lại sau nhiều lần thử nghiệm. Những ngày tháng đó, mỗi lần gọi điện báo báo đăng bài cho gia đình, lòng tôi tràn đầy tự hào và hạnh phúc. Họ háo hức xem báo, tìm đọc từng dòng chữ tôi viết, rồi khoe với làng xóm. Đó là động lực để tôi không bỏ cuộc, dần nắm bắt được những kỹ năng đầu tiên của nghề báo.
Khi số bài viết ngày càng nhiều, ước mơ trở thành phóng viên trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Dù thi trung bình khá và đôi lúc bố mẹ lo lắng, tôi vẫn cố gắng giữ vững niềm đam mê. Năm 2007, khi mới tốt nghiệp, bất ngờ tôi lại có cơ hội thử sức trong một cuộc thi tuyển nhân sự của một tờ báo. Dù lo lắng, tôi vẫn mang hồ sơ đến. Buổi thi viết kéo dài hai tiếng trong đám đông thí sinh đông đảo, và tôi đã không nghĩ mình sẽ đậu. Thế nhưng, đúng một tháng sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển, mở ra một chặng đường mới.
Từ bài báo đầu tiên đến giây phút cầm trong tay tấm thẻ nhà báo là cả một hành trình của sự cố gắng, mồ hôi và nước mắt. Những trải nghiệm đó đã giúp tôi trưởng thành hơn, tự tin vững bước trên con đường mình đã chọn. Chính Báo Thanh Niên đã trao cho tôi tinh thần vượt khó, ý chí kiên định giúp tôi không bao giờ bỏ cuộc, luôn hướng về phía trước để vươn tới ước mơ làm nghề báo chuyên nghiệp.