BÀU TRÁI ĐỚN ĐAU SAU VỤ CƯỚP GIẬT ĐIỆN THOẠI GÂY TỬ VONG CHO NGƯỜI PHỤ NỮ KHUYẾT TẬT
Tối ngày 24/9, lực lượng cảnh sát hình sự tỉnh Tây Ninh đã bắt giữ Nguyễn Tiến Đạt, 26 tuổi, quê xã Mỹ An, Tây Ninh, trước đây sinh sống tại Thủ Thừa, Long An. Đạt là kẻ tình nghi cùng đồng phạm “người tình” trong vụ cướp giật điện thoại của một phụ nữ khuyết tật. Thêm vào đó, lực lượng chức năng cũng đã bắt giữ Thị Trúc, 32 tuổi, trú xã Hòa Hưng, An Giang, cựu cư dân Kiên Giang.
Nạn nhân là chị N.T.T.T, 46 tuổi, bị cướp điện thoại rồi tử vong sau đó. Vụ việc khiến dư luận phẫn nộ và bàng hoàng trước mức độ nghiêm trọng của hành vi phạm pháp.
TẠI NGÔI NHÀ ĐAU THƯƠNG, NỖI ĐAU ĐỌC ĐÁO NHẤT LÀ TỪ MẸ VÀ GIA ĐÌNH
Ngày cuối tháng 9, căn nhà nhỏ ở phường Long An, Tây Ninh, chìm trong không khí tang thương. Gia đình chị T. chấn động trước sự ra đi đột ngột của người phụ nữ hiền lành, mảnh mai nhưng mang nhiều bệnh tật và khuyết tật bẩm sinh.
Trong căn nhà nhỏ, nơi chị T. sinh sống, nỗi buồn bao phủ. Người mẹ già, bà Ngọc Ánh, buốt ruột khi nhắc về khoảnh khắc cuối của con gái. Bà Ánh nghẹn ngào kể: “Từ khi bị cướp giật điện thoại, con bé buồn rầu, không muốn ăn uống nữa. Dù tôi cố gắng động viên, chăm sóc, nó vẫn bỏ ăn rồi qua đời hôm 22/9. Tôi đã đưa cơm cho nó sáng hôm đó, nó còn thương mẹ, nhõng nhẽo, cứ tưởng sẽ ăn cùng tôi như mọi ngày.”
Gương mặt thất thần của bà Ánh thể hiện nỗi đau mất con quá lớn. Chị Huyền Trang, em gái nạn nhân, chia sẻ: “Ai cũng hoảng hốt, ngay cả người thường còn vậy, huống hồ chị T. vốn thần kinh yếu và bị ức chế tâm lý sau vụ việc. Chiếc điện thoại của chị lúc đó đã cũ, chẳng còn nhiều giá trị, nhưng là món đồ yêu thích của chị, dùng để xem video, giải trí.”
Chị Trang nhớ lại: “Chị T. thường chơi điện thoại cũ, sau đó em mua cho chị chiếc mới hơn 4,5 triệu để thay thế, nhưng chưa kịp khoe đã xảy ra chuyện. Chị rất thích cười đùa với chiếc điện thoại mới, hay chơi với cháu, chọc ghẹo mọi người đi qua.”
Trong ký ức của chị Trang, những ngày bình thường, chị T. vẫn thường ngồi trước sạp hàng buông gió, trò chuyện cùng hàng xóm. “Trong mắt gia đình, chị là người thiệt thòi nhất, dù vậy ai cũng thương, không ai nỡ nói nặng lời. Chị thường ra sân hóng mát, vui chơi bình thường, chỉ có việc ăn uống là mẹ phải đem đến tận nơi cho,” chị kể.
NHỮNG KÝ ỨC ĐẦY THƯƠNG XÓT VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ ĐỘC ĐƠN VỊ KHIẾM KHUYẾT
Vụ cướp giật chẳng chỉ lấy đi chiếc điện thoại, mà còn cướp đi sự sống của chị T., để lại nỗi đau không thể nguôi trong lòng gia đình, hàng xóm và bạn bè. Người thân kể, chiếc điện thoại cũ của chị là vật gần như duy nhất, vì chị bị bệnh thần kinh và thường làm rớt điện thoại trong cơn co giật. Gia đình đã mua chiếc mới trị giá hơn 4 triệu đồng để an ủi tinh thần cho chị, thế nhưng bi kịch đã xảy ra quá nhanh.
Chị Trang chia sẻ: “Sau vụ cướp, em còn mua điện thoại mới cho chị, chỉ mong chị đỡ buồn, rồi hôm sau đã đi mua rồi. Chị thích cười đùa, chơi trò nhỏ với cháu, tất cả như lời hứa sẽ đem lại niềm vui cho chị. Đáng tiếc, giờ chỉ còn ký ức buồn về những ngày tươi vui đó.”
Vị trí chiếc bàn nơi chị T. thường ngồi, những kỷ niệm ngày thường cũng trở thành chứng nhân của nỗi đau mất mẹ, mất chị. Mỗi ngày, chị T. vẫn thường ra ngồi ngoài sạp rau của gia đình, trò chuyện cùng hàng xóm, tìm những phút giây bình yên trước cuộc đời nhiều thiệt thòi.
Chị Trang nói trong nghẹn ngào: “Chị T. đã luôn quấn quýt bên mẹ từ nhỏ, chẳng chịu rời xa. Bây giờ, hỏi ‘cô Hai đâu’ là cả nhà cứ chạy đi tìm mãi. Trong mắt mọi người, chị là người thiệt thòi nhất, nhưng lại là trái tim ấm áp của cả gia đình.”
Nỗi đau lớn lao này không chỉ để lại mất mát trong gia đình, mà còn như một lời nhắc nhở về những nguy cơ, sự phần phật của cuộc sống, khi những vụ việc phạm pháp quá khốc liệt gây ra hậu quả đau thương không nguôi.