KHÁM PHÁ CUỘC SỐNG DƯỚI NÚI RỪNG, VỢ CHỒNG NHẬT BẢN BẤT NGỜ VỀ THỰC TẾ KỲ LẠ!

Chuyện thật về những quyết định thay đổi cuộc đời của người cao tuổi khi rời xa thành phố để sống ở nông thôn

Ông Keiichi Kawada, 66 tuổi, người Nhật Bản, từng làm việc tại một doanh nghiệp ở Tokyo trước khi nghỉ hưu. Khi bước qua tuổi ngoài 60, ông cùng vợ là bà Masako, 63 tuổi, quyết định rời bỏ cuộc sống thành phố để bắt đầu hành trình mới bằng tiền tiết kiệm hưu trí và lương hưu.

“Từ khi còn trẻ, tôi đã mơ được sống ở vùng quê. Sửa nhà cũ, làm đồ thủ công, trồng rau mỗi ngày, đó là cuộc sống chậm rãi mà tôi chưa từng có ở Tokyo,” ông Keiichi chia sẻ.

Họ đã bỏ ra 2 tỷ đồng để mua một căn nhà nghỉ hưu tại quê, nhưng chỉ sau một năm, quyết định quay lại thành phố. Dù lỗ tới 800 triệu đồng, họ vẫn cảm thấy nhẹ nhõm khi rời xa cuộc sống nông thôn vốn đầy thử thách.

Chọn một ngôi làng miền núi thuộc tỉnh Nagano, hai vợ chồng mua một căn nhà gỗ 90 năm tuổi với giá 11 triệu yên (khoảng 1,8 tỷ đồng) và dùng phần còn lại để cải tạo. Ban đầu, việc trồng rau và tự sửa nhà mang lại cảm giác mới mẻ, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, những vất vả bắt đầu xuất hiện rõ rệt.

“Ngày nào cũng phải cắt cỏ, xúc tuyết, vá mái nhà dột… Ban đầu là niềm vui, nhưng dần dần tôi cảm thấy sức khỏe giảm sút rõ rệt,” ông Keiichi cho biết.

Dù cảnh vật xung quanh đẹp đẽ, nhưng họ phải đối mặt với những khó khăn không ngờ như cỏ dại mọc um tùm vào mùa hè và tuyết dày đặc vào mùa đông gây hư hại nhà cửa. Họ gần như không có thợ mộc hay thợ sửa chữa chuyên nghiệp trong vùng để giúp đỡ.

“Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài tự xoay xở. Nhưng thành thật mà nói, ở tuổi ngoài 60, đó là một công việc quá sức,” bà Masako thừa nhận.

Chưa kể, việc di chuyển đến bệnh viện hay mua sắm trở thành nỗi lo lớn. Bà Masako hàng tháng phải đi hơn một tiếng đồng hồ mỗi chiều để khám bệnh, và bà mắc các bệnh mãn tính nhưng không có bệnh viện chuyên khoa gần nữa.

“Nếu một ngày nào đó hai vợ chồng không còn lái xe được, chúng tôi sẽ bị mắc kẹt,” bà chia sẻ.

Gia đình họ cũng gặp khó khăn trong các mối quan hệ cộng đồng. Dù người dân địa phương khá thân thiện, nhưng những nguyên tắc nghiêm ngặt khiến họ chưa thể hòa nhập như mong đợi. Thậm chí, có người đã nói thẳng rằng người từ thành phố chuyển về rồi cũng sẽ sớm quay trở lại.

“Có người nói rõ rằng với chúng tôi, việc chuyển đến rồi cũng sẽ quay lại,” bà Masako kể lại.

Họ còn đối mặt với thực tế nhà đất vùng nông thôn có tính thanh khoản thấp, giá sẽ giảm theo thời gian. Vì vậy, chưa đầy một năm rưỡi sau khi chuyển đến, hai vợ chồng đã bán căn nhà cũ với giá 9 triệu yên – thấp hơn giá mua ban đầu. Sau khi trừ chi phí sửa chữa, họ lỗ hơn 5 triệu yên, tương đương hơn 800 triệu đồng.

Dù lỗ tiền, bà Masako cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi gia đình quay trở lại thuê nhà gần Tokyo. “Có bệnh viện gần nhà, đi lại thuận tiện, tôi không còn cảm giác cô đơn hay bị cô lập nữa. Thật bất ngờ khi sống gần người khác lại mang đến cảm giác an toàn như vậy,” bà chia sẻ.

Trong khi đó, ông Keiichi tin rằng việc chuyển đến vùng quê để nghỉ hưu không hoàn toàn là sai lầm, nhưng đó là quyết định có thể thay đổi cuộc sống hoàn toàn và đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng về sức khỏe, tài chính cũng như sự hiểu biết và hòa nhập với văn hóa địa phương.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *