KHÁM PHÁ NHỮNG SỐ BÁO ĐẶC BIỆT KỶ NIỆM 40 NĂM NGÀY RA ĐỜI, BẤT NGỜ VỚI HÌNH THỨC ĐẶC SẮC!

NHỚ VỀ HÀNH TRÌNH DỒN DẮT YÊU THƯƠNG VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI NHÀ BÁO

Tôi là nhà báo, nhà văn chuyên nghiệp, hội viên của Hội Nhà báo Việt Nam và Hội Nhà văn Việt Nam. Trước khi rời khỏi Báo Thanh Niên từ năm 1994, tôi đã từng giữ vai trò trưởng trang Văn học và Thư ký Tòa soạn của tờ báo danh tiếng này. Dù đã xa môi trường báo chí suốt nhiều năm, tôi vẫn là độc giả trung thành của Thanh Niên, mỗi sáng đều dành thời gian để đọc ít nhất ba tờ báo in: Thanh Niên, Tuổi Trẻ và Bóng Đá. Nếu bận rộn, tôi còn bỏ cả buổi trưa để lặng lẽ thưởng thức những trang báo yêu thích.

Trong những ký ức về Báo Thanh Niên, có một điều tôi không thể quên là bài viết về Học bổng Nguyễn Thái Bình trên trang 5 của số báo sáng nay, kèm hình ảnh tôi đang trao học bổng cho sinh viên Trường Đại học Sư phạm TP.HCM. Những khoảnh khắc đó đánh thức trong tôi biết bao cảm xúc chân thật và tự hào về hành trình mà mình đã góp phần xây dựng.

Về chuyện học bổng Nguyễn Thái Bình, tôi xin phép “khoe” một chút. Với xuất thân là nhà giáo, tôi từng bỏ tiền túi ra để giúp đỡ những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, như khi làm hiệu trưởng Trường Quốc Học Huế, tôi đã chăm sóc năm em học sinh chuyên Toán của trường, hiện nay còn một người tên Nguyễn Đình Trợ sống tại TP.HCM, người đã kể lại ký ức về “nhà thầy có cây hoa mộc thơm ngát”. Chính vì vậy, khi giữ vai trò Thư ký Tòa soạn báo Thanh Niên, tôi đã đề xuất thành lập Học bổng Nguyễn Thái Bình nhằm trao gửi yêu thương và hy vọng đến những học sinh cần giúp đỡ.

Ngoài ra, tôi phải trân trọng ghi nhận công lao của nhà báo Vĩnh Thắng, người đã luôn đồng hành và ủng hộ tôi trong quá trình xây dựng quỹ học bổng này. Ông kể lại: “Khi Học bổng Nguyễn Thái Bình mới ra đời, điều quan trọng nhất là phải đưa được học bổng đến tay các học sinh – sinh viên. Ở Tuần tin Thanh Niên những ngày đầu, chỉ có hai người gắn bó với giáo dục, là nhà thơ – nhà giáo Tần Hoài Dạ Vũ và chính tôi. Cả hai đã lặn lội đến các trường để khảo sát, tìm hiểu nhu cầu và quảng bá thương hiệu của dự án”.

Quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình bắt đầu từ năm học 1990-1991, với 40 suất nhỏ ban đầu, đến nay đã trở thành biểu tượng trong hệ thống các chương trình hỗ trợ học sinh nghèo hiếu học của cả nước. Những ngày làm báo, tôi còn nhớ như in các kỷ niệm vui buồn, thậm chí là những thử thách tưởng chừng như vượt qua, nhưng đặc biệt nhất vẫn là những thời khắc tôi đứng trước đám đông để trao học bổng, cảm giác ấm lòng và đầy ý nghĩa.

Những người đồng hành cùng tôi, từ các đàn anh như Nguyễn Công Khế, hay các thế hệ phóng viên trẻ sau này, đều đã để lại dấu ấn sâu đậm trong hành trình của tôi tại báo Thanh Niên. Nguyễn Công Khế từng nói về tôi rằng tôi là người anh đi trước đã giúp đỡ ông trong những ngày đầu của tờ báo, một người đàn ông Quảng Nam khẳng khái, luôn sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ. Anh cũng tiếc rằng tôi ra đi quá sớm khỏi mái nhà Thanh Niên.

Thời gian trôi qua, nhiều các bạn đồng nghiệp, nhà báo của báo Thanh Niên cùng tôi đã ra đi mãi mãi. Tháng 1 năm 2026, đúng dịp kỷ niệm 40 năm thành lập của tờ báo, lòng tôi giờ đây tràn đầy xúc cảm xao xuyến và nhớ thương. Xin gửi lời tri ân sâu sắc đến những người bạn cũ, những người đã chung xây dựng và phát triển tờ báo này trong suốt những năm tháng qua. Đồng thời, tôi chúc các nhà báo trẻ của Thanh Niên luôn giữ vẹn trọn niềm đam mê, trung thành và chân thành trong công việc, để tiếp nối và phát huy những giá trị cao đẹp của nghề báo.

Ngày ấy, hành trình của tôi, của những người đồng hành và của báo Thanh Niên chỉ là một phần nhỏ trong câu chuyện lớn về trách nhiệm xã hội và tình yêu đất nước mà mỗi nhà báo đều mang trong mình. Trên hành trình đó, mỗi ngày đều là một niềm tự hào và trách nhiệm, để giữ gìn và phát huy uy tín của nghề viết báo, góp phần xây dựng một xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *