SỰ THẬT PHÍA SAU NHỮNG VẺ HÀO NHOÁNG CỦA NGHỆ SĨ HÀN QUỐC: Một câu chuyện đẫm nước mắt về bi kịch và sự hy sinh
Năm 2003, khi nền hài kịch Hàn Quốc đang bước vào thời kỳ đỉnh cao, Kim Hyung Eun đã xuất hiện và nhanh chóng trở thành tên tuổi được chú ý. Ban đầu, cô cùng hai thành viên Shim Jin Hwa và Jang Kyung Hee tạo nên nhóm Charlie’s Angels, một nhóm hài kịch nhại lại series nổi tiếng của Mỹ. Tuy nhiên, chỉ sau ba năm, tất cả đã thay đổi khi cô bước ra khỏi sân khấu để thử sức với vai trò ca sĩ trong nhóm nhạc Charlie’s Angels, còn gọi là MinyeoSamCheongSa.
Ban đầu, nhóm hoạt động dựa trên hình thức tiểu phẩm hài, nhưng không lâu sau đó, họ ra mắt đĩa đơn Unmyeong và nhanh chóng nhận được thành công lớn. Từ các lễ hội, sự kiện trường học đến các chương trình thương hiệu, Charlie’s Angels phiên bản Hàn Quốc trở thành hiện tượng, thu hút sự chú ý của công chúng.
Tuy nhiên, hạnh phúc ngắn ngủi của nhóm nhanh chóng bị đứt gãy bởi bi kịch đen tối. Vào ngày 16/12/2006, nhóm Charlie’s Angels dự định biểu diễn tại hai địa điểm cách nhau 185 km. Khi buổi biểu diễn tại Seoul bị hoãn lại, công ty quản lý vội vàng ra lệnh cho đội xe phải đến Youngpyoung ngay lập tức để không bị mất khách, bất chấp quãng đường dài và nguy hiểm.
Theo lời kể của Shim Jin Hwa, quản lý đã lái xe với tốc độ vượt quá 220 km/h, dẫn đến việc xe gặp tai nạn khi xuống dốc, đâm vào dải phân cách và bẹp rúm phần đầu. Trong tai nạn kinh hoàng này, Kim Hyung Eun bị thương nặng nhất, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Sau vụ tai nạn, cô trải qua ca phẫu thuật kéo dài 9 tiếng để cố định đốt sống, nhưng các vết thương và tổn thương mạch máu dẫn đến tình trạng mất máu trầm trọng. Ngày 31/12/2006, cô bị ngưng tim lần đầu, phải cấp cứu bằng phương pháp hồi sức tim phổi, nhưng tổn thương xương sườn ngày càng trầm trọng hơn. Đến ngày 10/1/2007, Kim Hyung Eun qua đời khi mới 25 tuổi, trước khi mất, cô đã thốt ra câu: “Tôi muốn sống.”
Cái chết của nữ ca sĩ trẻ gây chấn động dư luận, nhưng quan trọng hơn là nhiều câu hỏi về trách nhiệm của công ty quản lý vẫn còn bỏ ngỏ. Thông tin từ Shim Jin Hwa tiết lộ rằng, công ty cố tình che giấu sự thật về vụ tai nạn, tuyên bố xe không chạy quá tốc độ và không vội vàng đến sự kiện tiếp theo. Tuy nhiên, các chuyên gia xe hơi sau đó đã bác bỏ những cáo buộc này, đồng thời các cuộc điều tra độc lập cũng cho thấy sự thật tàn nhẫn về hoạt động thiếu trách nhiệm của công ty.
Trong những ngày sau tai nạn, Kim Hyung Eun đã có dấu hiệu hồi phục nhất định, nhưng rồi lại qua đời vì cơn ngưng tim thứ hai. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, cô đã nói: “Tôi muốn sống.”
Hành trình điều tra còn cho thấy nhiều khuất tất liên quan đến việc chi trả bảo hiểm. Công ty quản lý cố tình giữ kín khoản tiền bảo hiểm trị giá 100 triệu won, chỉ trả cho gia đình ca sĩ 24 triệu won, gây nhiều tranh cãi. Shim Jin Hwa tố cáo rằng, nhóm phải sống như “nô lệ” để phục vụ lợi ích của công ty, tham gia hàng chục chương trình truyền hình, biểu diễn trực tiếp nhưng mỗi người chỉ nhận được mức lương thấp, trong khi các nhân viên và stylist đều bị bỏ rơi về mặt tài chính.
Cái chết của Kim Hyung Eun gây ra chấn động lớn, kéo theo đó là sự sụp đổ của các thành viên còn lại. Jang Kyung Hee từ bỏ ngành hài kịch, chuyển sang sân khấu kịch, còn Shim Jin Hwa rơi vào trầm cảm trong thời gian dài. Vượt qua nỗi đau, cô đã trở lại với nghề và trở thành một trong những nghệ sĩ hài hàng đầu.
Không chỉ riêng câu chuyện của Kim Hyung Eun, ngành giải trí Hàn Quốc đã nhiều lần chứng kiến những tai nạn tương tự do áp lực công việc, cường độ lịch trình dày đặc và hoạt động đầy căng thẳng do các công ty kiểm soát. Các vụ tai nạn của nhóm Super Junior năm 2006, nhóm SECRET năm 2012 hay thảm kịch của nhóm Ladies’ Code năm 2014 đã là những lời nhắc nhở đắng lòng về việc quản lý nghệ sĩ vẫn còn nhiều vấn đề cần giải quyết.
Trong bối cảnh đó, câu chuyện của Kim Hyung Eun không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn là một lời cảnh tỉnh về cách các công ty quản lý đặt lợi ích kinh tế lên trên tính mạng và sự an toàn của nghệ sĩ. Họ xứng đáng nhận được sự công bằng và tôn trọng hơn trong hành trình theo đuổi đam mê, bởi phía sau hào quang vẫn là những nỗ lực, hy sinh và cả những mất mát không thể đong đếm.
Nguồn: Koreaboo