GIO NGÀN – ĐẶC SẢN KHÔNG CHỈ LÀ MÙA RỪNG
Đồn biên phòng Đăk Blô nằm giữa thung lũng làng Peng Lang, xã Đăk Blô, tỉnh Quảng Ngãi, một vùng đất miền núi chịu đựng khắc nghiệt của khí hậu mưa nhiều, với hơn chín tháng trong năm là mùa ướt át. Chuyến hành trình gần 350 km từ trung tâm tỉnh đến đây không chỉ để kiểm tra, mà còn để cảm nhận một nét đặc trưng riêng biệt, khiến ai cũng phải trầm trồ.
Hết mong chờ món đặc sản núi rừng, ai ngờ những người lính nơi đây lại ca ngợi thứ “đặc sản” kỳ lạ: chính là gió.
Trong những ngày tháng vừa qua, gió tại Đăk Blô không chỉ mang theo hơi lạnh mà còn gây ra nhiều thiệt hại. Gió mạnh đến mức làm rung rinh mọi vật quanh đồn, thổi tung lá cờ bằng trụ bê tông kiên cố, khiến việc thay cờ trở thành nhiệm vụ thường xuyên. Trung tá Nguyễn Hùng Quyết, chính trị viên phó của đồn, chia sẻ: “Ở đây, gió là đặc sản. Có hôm mưa kèm gió, nhiệt độ xuống chỉ còn khoảng 8 độ C, cái lạnh như thắt da thịt.”
Càng về tối, gió càng dữ dội hơn. Những cơn gió thốc qua thung lũng, hú reo như tiếng gọi từ đại ngàn, làm mọi thứ rối rắm trong cái đêm núi rừng.
Trong bóng tối đặc quánh, cảm giác đầu tiên không phải là bóng tối, mà chính là hơi gió thổi mạnh mẽ. Gió quật gây hư hại, làm xiêu vẹo cột cờ, khiến các chiến sĩ phải thường xuyên điều chỉnh, thay mới lá cờ để giữ vững khí thế.
Dù gian nan, cuộc sống ở đây vẫn chân chất và chân thành. Một góc nhỏ của đồn tràn ngập ánh đèn của phòng học, nơi cậu bé A Xử, người dân tộc Giẻ Triêng, miệt mài trên bàn học. Em là “đứa con chung” của những người lính. Năm 2020, tai nạn giao thông cướp đi người cha của em. Mẹ em, chị Y Don, vì ốm yếu, cuộc sống ngày càng khó khăn. Nhận thấy hoàn cảnh khó nghĩ của gia đình, đồn biên phòng Đăk Blô đã nhận em làm con nuôi, đưa về chăm sóc và dạy dỗ từng ngày.
Thiếu tá A Hoàng, đội trưởng đội kiểm soát hành chính, thường xuyên kèm cặp A Xử học chữ, dạy em về tin học và nề nếp lễ nghĩa. Với sự giúp đỡ tận tình, em ngày một ngoan ngoãn, học giỏi và đặc biệt yêu thích tin học. Ước mơ của em là trở thành lính biên phòng, để theo bước các “cha” bảo vệ biên giới.
Chúng tôi hỏi về tương lai của em, thiếu tá Xiêng Ngưng Tụ, đồn trưởng, trầm tư chia sẻ: “Chúng tôi sẽ cố gắng giúp em học hết phổ thông, nếu có thể là đại học. Mong muốn của chúng tôi là cháu trở thành người có ích, sống tử tế và thành đạt.” Ông nhấn mạnh: “Chỉ mong các em trưởng thành, lan tỏa điều tốt đẹp.”
Trong khi đó, đối mặt với những thiệt hại do bão lũ gây ra, bộ đội phối hợp với chính quyền địa phương khẩn trương dựng lại nhà cho những gia đình bị thiệt hại. Một người dân già, ông A Brook, sau khi trông thấy bộ đội đến giúp, đã mang gà, rượu cảm ơn nhưng cuối cùng lại bị từ chối. Thay vào đó, họ còn tặng lại bà một phần gạo, thể hiện nghĩa tình không vụ lợi. Ông A Brook xúc động nói: “Không có bộ đội, chắc già còn phải ngủ nhờ mãi.”
Dù khí hậu khắc nghiệt, những người lính không nản lòng. Họ còn phối hợp tổ chức các hoạt động giúp đỡ các hộ nghèo, xây dựng nhà cửa mới, hỗ trợ trồng trọt, chăn nuôi. Tất cả đều xuất phát từ sự tận tâm, lòng nghĩa tình của những người lính biên phòng. Trung tá Hồ Văn Hạ, chính trị viên đồn, chia sẻ: “Chúng tôi kết nghĩa với từng hộ nghèo, không chỉ nhằm giúp dân mà còn như giúp chính người thân của mình.”
Gió nơi đây vẫn thổi quanh năm, nhưng trong tiếng gió ấy, còn có những câu chuyện âm thầm, ấm lòng. Gió mang theo nghĩa tình của những người lính biên phòng, thổi vào từng mái nhà, từng phận người nơi biên giới, làm nên một đặc sản không thể nào quên của đất Quảng Ngãi.