BỨC TRANH CỦA NGHỊ LỰC VƯƠN TRƯỚC ĐỊNH MỆNH: CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ BÉ GÁI BỊ BẮT CÓC SUỐT 9 NĂM
Năm 2005, tại cổng một trường mẫu giáo ở Tây An, Trung Quốc, cuộc đời của bé gái Trình Dĩnh đã đảo lộn hoàn toàn chỉ vì mẹ đến đón muộn 20 phút. Một người phụ nữ tên Vương Lệ đã dụ dỗ bé lên xe rồi đưa vào vùng núi Diên An, biết rõ tên mẹ, gia đình đang tổ chức tiệc và chỉ cần một chút thông tin cùng viên kẹo, kẻ bắt cóc đã thành công trong việc cướp đi mạng sống của một đứa trẻ 6 tuổi. Từ khoảnh khắc đó, cơn ác mộng bắt đầu.
Trong những ngày đầu ở nơi xa lạ, em khóc lóc đòi về nhà, liên tục bị đánh đập. Nhưng chính nỗi đau đã rèn giũa ý chí sinh tồn của em một cách kỳ diệu. Bề ngoài, Dĩnh ngoan ngoãn gọi những kẻ đã bắt cóc là “bố mẹ”, nhưng trong lòng, mỗi tối trước khi đi vào giấc ngủ, em đều lẩm nhẩm tên thật của mình cùng địa danh “Tây An – Đại Bạch Dương”, bởi em hiểu rõ rằng nếu quên đi ký ức ấy, em sẽ mãi mãi mất đường về nhà.
Năm 2008, cuộc đời cô bé lại thêm một lần nữa trôi dạt xa hơn khi bị bán cho một cặp vợ chồng nuôi ong ở Thành Đô với giá 10.000 tệ (khoảng 37,6 triệu đồng). Từ Diên An đến Thành Đô, em dường như đã quen sống trong bóng tối của nỗi sợ hãi và trốn tránh. Dù được ăn mặc đẹp đẽ đi học, Trình Dĩnh vẫn không từ bỏ ý định tìm cách trở về. Cô bé âm thầm tích góp từng đồng tiền ăn sáng, từng lì xì, và suốt 9 năm, số tiền tiết kiệm được hơn 500 tệ (khoảng 1,9 triệu đồng)—một khoản tiền nhỏ bé nhưng tượng trưng cho ý chí bất khuất, không khuất phục trước số phận.
Tháng 1/2014, khi đã 15 tuổi, Dĩnh chủ động xin trông quầy mật ong, cố gắng tiếp cận học tin học để liên lạc với thế giới bên ngoài. Một lần tình cờ, cô bé đăng bài tìm kiếm manh mối về quê nhà. Chỉ một chi tiết sai lệch về tên địa danh đã bị cư dân mạng chỉnh lại, từ đó mở ra bước ngoặt quan trọng. Nhờ công nghệ và sự giúp đỡ từ cộng đồng, các thông tin liên lạc đã kết nối với tờ thông báo tìm con của cha em, ông Trình Trúc, người đã không ngừng tìm kiếm suốt nhiều năm qua.
Trong khi Dĩnh bí mật “nằm vùng”, người cha đã dành hơn 300.000 km chinh chiến khắp nơi, nhiều lần ngủ dưới gầm cầu, tiêu tán tài sản chỉ để hy vọng con còn sống. Tháng 1/2015, kết quả xét nghiệm ADN xác nhận thân phận của cô bé, cuộc đoàn tụ chính thức diễn ra. Dĩnh đã bình tĩnh hợp tác với cảnh sát, chỉ đích danh những kẻ buôn người và các cá nhân đã mua bán cô. Pháp luật xử lý nghiêm minh những hành vi tước đoạt tự do của trẻ em, bất kể lý do nào.
Câu chuyện của Dĩnh không chỉ lay động trái tim mà còn làm rõ những thực tế phũ phàng về nạn buôn bán người. Một đứa trẻ mới 6 tuổi đã phải tự học cách giấu diếm ký ức, tự lập kế hoạch trốn thoát trong suốt chín năm dài. Sự bình tĩnh, ý chí kiên cường của em chính là minh chứng rõ nét cho sức mạnh của nghị lực và khả năng tự sinh tồn vượt trên mọi thử thách. Đồng thời, nó cũng nhấn mạnh về những lỗ hổng trong xã hội khiến trẻ em dễ bị lợi dụng.
Câu chuyện còn cho thấy vai trò của ký ức, giáo dục và công nghệ trong việc giữ gìn hy vọng và giúp đỡ những số phận bất hạnh. Việc cô bé biết giữ tên chính, nhớ địa chỉ nhà và tận dụng internet để phát tín hiệu cầu cứu đã trở thành điểm tựa quan trọng trong hành trình tìm lại chính mình. Cộng đồng mạng đã vô tình trở thành mắt xích quan trọng, chỉ cần một sai sót nhỏ về thông tin cũng đủ để mở ra khả năng cứu giúp và đưa người mất tích trở về nhà.
Chính câu chuyện này là lời nhắc nhở về sức mạnh của ý chí con người và tầm quan trọng của một xã hội cởi mở, sáng tạo, sẵn sàng cùng hành động để chống lại tội phạm và bảo vệ những mảnh đời mong manh.