TRẤN THÀNH – DƯỚI ÁNH ĐÈ VÀ ÁNH SÁNG, NHỮNG ĐIỀU BỊ CHE GIẤU VẪN CẦN ĐƯỢC KHAI MỞ

TRẤN THÀNH VÀ ĐIỆN ẢNH VIỆT: SỨC SỐNG TỪ NHỮNG MÀU SẮC “ỒN ÀO”

Mỗi mùa lễ hội điện ảnh lại đặt ra câu hỏi về giá trị thực sự của sự “ồn ào” trong các tác phẩm của Trấn Thành. Trong khi nhiều ý kiến cho rằng đó là sự thiếu tinh tế, phản cảm, thì chính sự nhiệt huyết, dũng cảm thử nghiệm của anh đã góp phần làm mới thị trường điện ảnh Việt. Khi những poster bóng bẩy xuất hiện đổ bộ khắp rạp phim vào mùa Tết, người yêu điện ảnh lại chứng kiến một hành trình đầy tranh cãi về cách kể chuyện, về những giá trị thẩm mỹ được định nghĩa bằng cảm xúc chân thực.

Với Thỏ Ơi, Trấn Thành đã có một bước ngoặt táo bạo khi chuyển hướng sang dòng phim thriller. Một nỗ lực thoát xác, không chỉ để chứng minh khả năng đa dạng mà còn để thể hiện tinh thần dám nghĩ, dám làm. Tuy nhiên, anh phải đối mặt với không ít chỉ trích, trong đó có việc bị cho là “uổng công” khi sử dụng những diễn viên trẻ tay ngang như Văn Mai Hương, Pháo. Người ta coi đó là hành động “cướp chén cơm” của các sinh viên, diễn viên chính quy. Thế nhưng, thực tế, việc một cá nhân dám thay đổi, làm phim tâm huyết, chỉn chu và mang đậm dấu ấn cá nhân đã là một đóng góp lớn cho một thị trường còn non trẻ.

NHÌN VÀO “GIA PHẢ” CỦA TRẤN THÀNH, NHIỀU NGƯỜI GHINHẬN THẤY ĐÂY LÀ MỘT NGƯỜI KỂ CHUYỆN QUÁ GIỐNG ĐỜI THỰC. TỪ những tranh cãi trong Bố Già, cảm xúc đẫm nước mắt trong Nhà Bà Nữ, đến bước đường đầy thử thách của Mai hay sự náo nhiệt của Bộ Tứ Báo Thủ, anh chưa từng hướng đến sự tĩnh lặng hay cảm xúc trầm lắng một cách thoải mái. Thay vào đó, anh lựa chọn đưa khán giả vào một hành trình cuộc sống chan chứa những âm thanh, cảm xúc chân thực nhất của đời thường.

Thẩm mỹ, đúng như một nét cá tính riêng, là một lựa chọn cá nhân chứ không thể mang tiêu chuẩn đạo đức bắt buộc. Việc ép một đạo diễn thương mại phải làm phim “cao cấp” theo ý thích của giới học thuật đã không còn phù hợp, giống như bắt một ngôi sao nhạc Pop hát Opera để chứng minh năng lực. Trên hành trình của mình, Trấn Thành luôn giữ vững cam kết phục vụ số đông một cách chuyên nghiệp, đích thực. Các bộ phim của anh, dù gây tranh cãi, đều được dựng dựng kỹ lưỡng, chăm chút về kỹ thuật, mang lại trải nghiệm cảm xúc chân thật và thấm đẫm tâm huyết.

Tuy vậy, rõ ràng, các tác phẩm của Trấn Thành thường tràn đầy “ồn ào”. Nhưng chính sự ồn ào này lại là một phong cách, một ngôn ngữ kể chuyện đặc trưng, thể hiện năng lượng và cảm xúc của anh. Trong Nhà Bà Nữ, sự ồn ào là một phương tiện tra tấn tâm lý, gây nghẹt thở cho người xem. Đến Mai, tiếng ồn bắt đầu được gọt giũa, nép mình vào những góc tối của số phận, nhưng không bao giờ mất đi tính đặc trưng của nó. Ngay cả khi phim Thỏ Ơi mang tính hành động và dồn dập, nét “nhiệt” đó vẫn luôn hiện hữu.

Chúng ta có thể phản ứng rằng, nếu giảm bớt ồn, có thể phim của Trấn Thành sẽ dễ chịu hơn. Nhưng điều đó chẳng khác nào yêu cầu Quentin Tarantino giảm máu me hay Wes Anderson giảm màu sắc. Đó không chỉ là phong cách, mà còn là “dòng máu” của một người kể chuyện: thích ồn, thích năng lượng, thích cảm xúc chân thật. Và anh sẽ không thay đổi, trừ khi khán giả của anh muốn điều đó. Thật vậy, phần lớn khán giả yêu thích sự “ồn ào” ấy, họ tìm thấy chính mình trong những câu chuyện sôi động, những tranh luận dữ dội, âm thanh đời thường hỗn độn. Trong thực tế, câu hỏi đặt ra cho giới chuyên môn là tại sao Trấn Thành phải giảm volume để chiều lòng những người cố ý ghét bỏ?

Chuyển sang vai trò diễn viên, câu chuyện về việc anh sử dụng những “tay ngang” như Văn Mai Hương, Pháo trong Thỏ Ơi tiếp tục gây tranh cãi. Nhiều người cho rằng đó là hành động “cướp chén cơm” của những diễn viên trẻ chính quy. Nhưng nhìn nhận thực tế qua góc độ nhà sản xuất, đây hoàn toàn là sự lựa chọn mang tính chất sáng tạo, đặt niềm tin đúng chỗ vào những tài năng mới. Phim của Trấn Thành, với hàng chục tỷ đồng đầu tư, là sản phẩm cá nhân, tâm huyết chứ không phải kiểu “đặt hàng” hay hỗ trợ không công. Anh chọn diễn viên dựa trên cảm nhận, khả năng hòa nhập, thể hiện vai diễn chân thật chứ không dựa vào văn bằng hay thâm niên. Điện ảnh, vốn là một ngành nghề đòi hỏi sự phù hợp, không phải là cuộc thi gắn với chứng chỉ. Những kẻ ngoại đạo, những người xuất thân từ âm nhạc như Lady Gaga, Harry Styles, hay các tượng đài thế giới đều chứng minh rằng, khả năng thay đổi, sáng tạo luôn là yếu tố quyết định thành công.

Sự xuất thần của những tay ngang trong các tác phẩm của Trấn Thành là minh chứng rõ ràng cho năng lực dẫn dắt của anh trong vai trò người huấn luyện. Thay vì dạy diễn xuất theo kiểu rập khuôn, anh tạo điều kiện để các gương mặt mới cảm nhận, thổi vào họ năng lượng, cảm xúc đời thường. Thành công của họ chứng minh anh là người thầy giỏi, biết khơi nguồn cảm xúc gốc và biến sự ngây thơ thành vũ khí sắc bén.

Trong bối cảnh thị trường ngày càng cạnh tranh, lợi thế của Trấn Thành chính là sự tự thân vận động, không dừng lại ở thành công ban đầu. Từ con số 427 tỷ của Bố Già, đến 475 tỷ của Nhà Bà Nữ, rồi hơn 520 tỷ của Mai, anh liên tiếp xô đổ các kỷ lục, khẳng định vị thế và sức hút không thể phủ nhận. Các tác phẩm của anh không chỉ là những sự kiện văn hóa, mà còn trở thành động lực kích thích các rạp chiếu hoạt động sôi động, góp phần duy trì sự tồn tại của ngành công nghiệp điện ảnh nội địa, kể cả những dự án khó khăn hoặc nghệ thuật.

Việc dấn thân vào thể loại thriller như Thỏ Ơi thể hiện Trấn Thành không đứng yên chờ đợi. Anh chủ động thử nghiệm, đem đến những tác phẩm khác biệt, giúp mở rộng gu thưởng thức của khán giả và thúc đẩy giới làm phim nhìn nhận lại tiêu chuẩn nghệ thuật. Đó là hành trình của người nghệ sĩ dám làm, dám rời khỏi vùng an toàn để tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn cá nhân đậm nét.

Hơn nữa, động lực sáng tạo của anh không đơn thuần là lợi nhuận hay danh vọng, mà còn bắt nguồn từ sự thỏa mãn cá nhân, mong muốn thể hiện “cái nư” nguyên bản, không gò bó. Anh làm phim để thỏa mãn đam mê, để đáp ứng chính những khao khát sáng tạo của mình, từ đó góp phần làm mới làng điện ảnh Việt. Trong một thị trường cạnh tranh khốc liệt, Trấn Thành chứng minh rằng nghệ sĩ có thể vừa giữ vững doanh thu, vừa giữ gìn ý chí đổi mới, thử thách bản thân.

Dù yêu hay ghét sự “ồn ào”, không thể phủ nhận rằng Trấn Thành chính là biểu tượng của nhiệt huyết, của sự mạnh mẽ trong hành trình phát triển của điện ảnh Việt. Anh không cần phải là đạo diễn xuất sắc nhất, nhưng đủ để khẳng định rằng thị trường đang cần những ngọn lửa bùng cháy, những người dám tự mình vươn xa bằng chính đam mê và ý chí.

Sau tất cả, đã đến lúc giới ngành nên ngồi lại xem lại và thẳng thừng công nhận: Điện ảnh là nơi để cảm xúc và sự tự do tỏa sáng. Với Trấn Thành, sự “ồn ào” chính là sức sống còn của thị trường, là chân lý của một cuộc chơi đầy nhiệt huyết và cảm xúc thật.

Hãy để những chiếc vé đầy cảm xúc ấy tiếp tục cháy bỏng, khi người nghệ sĩ của chúng ta vẫn còn đó, không ngừng vùng lên bằng những câu chuyện đậm màu sắc “ồn ào” của chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *