** TRẤN THÀNH – NGƯỜI ĐẠO DIỄN ĐÁNG KỂ NHẤT CỦA ĐIỆN ẢNH HIỆN ĐẠI!**

TRẤN THÀNH VÀ ĐẾN LÚC ĐỂ ĐỂ ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM PHÁVỠ VƯƠNG

Khi mùa Tết đến, những tấm poster rực rỡ của Trấn Thành lại bắt đầu tràn ngập các rạp chiếu. Người yêu điện ảnh Việt Nam dường như đã quen với hình ảnh này, như một nét đặc trưng không thể thiếu của lễ hội phim ảnh mỗi năm. Nhưng bên cạnh những con số doanh thu trăm tỷ, dư luận lại dễ dàng dành lời dè bỉu cho sự “ồn ào”, “chợ búa”, cho cái chất “đời” quá đỗi đó mà họ cho là làm giảm giá trị thẩm mỹ của điện ảnh Việt.

Trong bối cảnh ấy, Thỏ Ơi đánh dấu một bước ngoặt của Trấn Thành khi anh chuyển hướng sang dòng phim thriller – thể loại không dễ để “đút túi” và vẫn còn nhiều thử thách trong thị trường nội địa. Nỗ lực này như một cuộc thoát xác, chứng minh anh không chỉ biết làm phim nhằm gây xúc động hay đạo lý mà còn sẵn sàng trải nghiệm những thử thách mới để khẳng định khả năng của chính mình. Tuy nhiên, bên cạnh đó còn có những ý kiến phản đối, cho rằng việc anh mời gọi diễn viên tay ngang như Văn Mai Hương hay Pháo vào dự án bị xem là hành vi “cướp chén cơm” của thế hệ đào tạo chính quy.

Thực chất, việc một người chấp nhận rủi ro, đầu tư tâm huyết, làm phim chỉn chu để chiều lòng khán giả chính là một đóng góp cực kỳ lớn cho ngành phim non trẻ này. Mỗi nền điện ảnh đều cần một đạo diễn như Trấn Thành, người luôn dám làm khác, dám thể nghiệm, không ngại ngần phá vỡ những giới hạn cũ.

@ỒN… THÌ SAO?
Hãy nhìn vào “gia phả” của Trấn Thành để thấy rõ thực tế trái ngược. Anh bị chỉ trích vì kể chuyện quá đời thường, quá thực, từ những phim đầu như Bố Già, Nhà Bà Nữ, đến Mai hay Bộ Tứ Báo Thủ. Người ta chê anh vì không cố gắng tạo ra sự tĩnh lặng, trầm lắng trong rạp chiếu mà luôn lôi khán giả vào những bữa tiệc âm thanh hỗn loạn, tranh cãi ầm ĩ, nhộn nhạo. Nhưng sự “ồn ào” đó không phải là lỗi kỹ thuật, mà là phong cách riêng của anh, cách anh thể hiện cảm xúc bằng chính bản năng và năng lượng của mình.

Trong điện ảnh của Trấn Thành, sự ồn ào trở thành ngôn ngữ, là vũ khí để tra khảo tâm lý, để chạm vào những cảm xúc mạnh mẽ nhất của người xem. Từ việc dựng những cảnh dồn dập trong Thỏ Ơi tới những tình tiết đậm chất kịch tính trong các tác phẩm của mình, anh đã lựa chọn con đường riêng, không cố gắng làm trò “hài hòa” để chiều lòng số đông. Đó chính là độc đáo, là nét đặc trưng của một người kể chuyện có tầm nhìn riêng.

@DIỄN VIÊN TAY NGANG… THÌ SAO?
Nhiều người xem việc Trấn Thành sử dụng diễn viên không theo đúng chuẩn đào tạo chính quy là một hành vi “cướp chén cơm” của thế hệ diễn viên trẻ. Nhưng nếu nhìn sâu vào thực tế, đó lại là cách để làm mới và phát triển thị trường. Phim của anh là tài sản cá nhân, là tâm huyết, là khoản đầu tư lớn. Có thể Văn Mai Hương, Pháo hay các gương mặt mới không có bằng cấp diễn xuất bài bản, nhưng họ mang trong mình sự chân thực, cá tính riêng, đủ sức tạo nên sự đột phá.

Điện ảnh không phải là nơi chỉ dành cho những người có chứng chỉ dày đặc. Thủ pháp thành công của các tượng đài thế giới như Lady Gaga hay Harry Styles chứng minh rằng vai trò của sáng tạo, cảm xúc mới là thứ quyết định. Những “kẻ ngoại đạo” đôi khi lại là những đổi mới, mang đến cảm xúc và phản hồi mới mẻ cho khán giả. Trấn Thành chọn cách khai thác khả năng của họ, giúp biến họ thành những diễn viên toàn diện, còn anh thì “nhào miệng” đón nhận sự tiến bộ của chính các học trò mới để tạo ra những tác phẩm đủ sức cạnh tranh.

@BÌNH DÂN… THÌ SAO?
Trên sân chơi phim ảnh nội địa, nơi mà các dự án thường phải chiến đấu từng ngày để tồn tại, Trấn Thành trở thành một “làn gió mới” giúp thị trường bơm đầy năng lượng. Từ thành công của Bố Già, cán mốc doanh thu triệu đô, tới Nhà Bà Nữ và Mai, anh liên tục phá kỷ lục cũ, khẳng định sức mạnh và vị thế của người làm phim thương mại. Không chỉ bán vé, các tác phẩm của anh còn góp phần kéo dài “tuổi thọ” cho hệ thống rạp chiếu, tạo điều kiện để những dự án nghệ thuật – kén khán giả hơn – có cơ hội tồn tại.

Thể hiện sự dấn thân bằng việc thử nghiệm thể loại thriller trong Thỏ Ơi, Trấn Thành không chỉ bắt tay vào cuộc chơi mới, mà còn mang đến thông điệp rõ ràng: ngành phim cần sự đa dạng, đột phá. Anh làm tất cả vì chính đam mê, vì cái “nư” nội tâm mãnh liệt của người nghệ sĩ, không vì mục đích cầu vượt doanh thu hay hình tượng đạo đức trong mắt công chúng.

Điều đó lý giải vì sao anh từ chối bình luận hay theo đuổi tiêu chuẩn để trở thành “người cứu rỗi” ngành. Thay vì cố gắng làm hài lòng tất cả, anh chấp nhận giữ vững phong cách riêng, chấp nhận những rủi ro, thử thách. Chính sự không chịu “đình yên” ấy là sức sống giúp thị trường phim Việt ngày càng thêm năng lượng và tươi mới.

@KẾT
Sau tất cả những ồn ào, tranh luận không hồi kết, rõ ràng chúng ta cần nhìn nhận đúng về vai trò của những người làm phim. Trấn Thành không nhất thiết phải trở thành nhà lý luận phim hay nhà đạo đức nghề nghiệp để được trân trọng. Anh là người kể chuyện đầy cảm xúc, một nghệ sĩ máu lửa, luôn muốn đưa thị trường đi xa hơn qua những thử nghiệm mới và những đột phá cá nhân. Không ai có thể phủ nhận rằng doanh thu khủng và sự chờ đợi của hàng triệu khán giả chính là minh chứng rõ nhất cho sức ảnh hưởng của anh.

Chúng ta cần bỏ qua những định kiến, chấp nhận rằng điện ảnh là nơi để người nghệ sĩ tự do thể hiện, là nơi khán giả là người quyết định thắng thua. Và trong bối cảnh đó, Trấn Thành là minh chứng rõ nhất rằng nghệ thuật không cần thiết phải tĩnh lặng, mà chính sự “ồn ào” nhiệt huyết mới chính là sức mạnh thúc đẩy ngành công nghiệp này phát triển bền vững.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *