HIỂU BIẾT VỀ NÔNG SẢN – KHÔNG CHẠY THEO NGƯỜI NỔI TIẾNG
Trong bối cảnh giới truyền thông ngày càng đẩy mạnh hình thức quảng bá bằng các nhân vật nổi tiếng, câu chuyện về TikToker Phạm Thoại tự xưng là “đại sứ nông sản” đã phủ bóng lên công cuộc phát triển thương hiệu nông sản Việt Nam. Việc này đã gây ra nhiều tranh cãi về cách xây dựng hình ảnh và vai trò của “đại sứ nông sản” phù hợp.
BÀI HỌC TỪ VỤ PHẠM THOẠI VÀ NHẬN ĐỊNH CỦA CÁC CHUYÊN GIA
Liên quan vụ TikToker Phạm Thoại, đại diện Bộ Công thương đã chính thức phủ nhận việc Bộ không chấp thuận hay bổ nhiệm anh làm đại sứ chương trình Top nông sản. Các đơn vị liên quan nhấn mạnh rằng xây dựng “đại sứ nông sản” nhằm mục đích quảng bá, mở rộng thị trường, song chưa có cơ chế hay tiêu chuẩn rõ ràng để chọn người đảm nhiệm vai trò này. Ông Nguyễn Minh Tiến, Giám đốc Trung tâm Xúc tiến thương mại nông nghiệp, chia sẻ: “Chúng tôi chưa bao giờ đặt vấn đề xây dựng ‘đại sứ nông sản’. Thay vào đó, chúng tôi mong muốn các chủ thể có sản phẩm tốt, hiểu rõ về sản phẩm trở thành đại sứ thương hiệu của chính mình, không dựa vào sự nổi tiếng của KOL hay KOC.”
Thực tế, nhiều năm qua, các chương trình livestream quảng cáo nông sản do các tỉnh như Thái Nguyên, Bắc Ninh tổ chức đã thành công trong thúc đẩy tiêu thụ mà không cần gắn liền với danh xưng “đại sứ”. Ông La Văn Nam, Phó giám đốc Sở Công thương Bắc Ninh, cho biết: “Chúng tôi tập trung vào việc chọn những người phù hợp, có kiến thức thực tế về sản phẩm để tham gia truyền thông, thay vì tự phong ‘đại sứ’.”
CĂN CỨ VÀO TRÁCH NHIỆM VÀ KIỂM SOÁT CHẶT CHẼ HƠN
Nhiều địa phương lấy ví dụ từ vụ việc của Phạm Thoại để nhấn mạnh rằng cần có cơ chế kiểm soát chặt chẽ hơn trong việc xác định và công nhận “đại sứ nông sản”. Bà Nguyễn Thị Bình, Phó chủ tịch Hiệp hội Thương mại điện tử tỉnh Thái Nguyên, phát biểu: “Việc chọn người nổi tiếng để làm đại sứ có thể dễ dàng, nhưng họ cần có thời gian trải nghiệm sản phẩm trước mới có thể truyền cảm hứng chân thực. Những người nổi tiếng nhưng thiếu hiểu biết về sản phẩm dễ dẫn đến rủi ro, phát ngôn thiếu chuẩn mực gây ảnh hưởng xấu.”
Bà Bình cũng nhấn mạnh, “đại sứ nông sản” là danh xưng cao quý, như một tước hiệu của người nghệ nhân, điều đó đòi hỏi người được chọn phải có sự công nhận từ cộng đồng sản xuất và tiêu dùng, chứ không phải là tự phong hay dựa vào danh tiếng tạm thời.
QUAN ĐIỂM ĐỊA PHƯƠNG VÀ HƯỚNG ĐI MỚI
Các tỉnh như Bắc Ninh, Thái Nguyên đã rút ra bài học từ vụ việc của Phạm Thoại, thay vì tìm kiếm “đại sứ” để quảng bá, họ ưu tiên xây dựng các câu lạc bộ KOL, KOC dựa trên sự hiểu biết thực tế về sản phẩm và sự cộng tác lâu dài. “Chúng tôi muốn các bạn trẻ có thể tạo ra cộng đồng truyền thông có chất lượng cao, góp phần thúc đẩy nông sản địa phương chứ không phải là tự phong ‘đại sứ’,” ông Nam nhấn mạnh.
Với những bài học này, các cơ quan quản lý và địa phương cần nhìn nhận rõ rằng, việc chọn đại sứ nông sản không chỉ dựa vào sức ảnh hưởng của cá nhân mà còn phải dựa trên tiêu chí về kiến thức, sự trung thực và quen thuộc với đặc thù sản phẩm.
Trong bối cảnh thị trường ngày càng cạnh tranh, xây dựng thương hiệu dựa trên chính chất lượng sản phẩm và sự hiểu biết của người truyền thông mới là con đường bền vững, tránh xa những chiêu trò câu like thiếu trách nhiệm. Việc này không chỉ là bảo vệ hình ảnh nông sản Việt mà còn giữ gìn giá trị văn hóa và bản sắc của mỗi địa phương.