4TE PROUD: BƯỚC CHÂN 14 NĂM, ĐÁNH NHẬU MÙA NẮNG, MƯA, KHÁM PHÁ BIỂN ĐỔI DẠY CỦA ÔNG NHIỀU TRÊN ĐƯỜNG NGUYỄN THÁI SƠN!

Giữa bộn bề cuộc sống và tiếng ồn của thành phố metropolis, hình ảnh người đàn ông già nhỏ bé tấp vào góc phố đã trở thành biểu tượng của sự chịu đựng và đức hy sinh âm thầm. Trong cái nắng tháng 3 gay gắt của Sài Gòn, ông Võ Văn Nhiều, 73 tuổi, vẫn lặng lẽ dành cả ngày để mưu sinh bằng công việc bán vé số và nhặt phế liệu, giữ vững cuộc sống trong vòng xoáy của cuộc đời.

TRƯỚC NHỮNG GIẤC MƠ RỰC RỠ, PHÍA SAU LÀ THỰC TẠI KHỐN KHỔ

Căn quầy vé số không phải là một chỗ bán hàng trang hoàng, mà chỉ là chiếc xe máy cọc cạch, cũ kỹ, hoen gỉ qua năm tháng. Phía trước, ông Nhiều khéo léo gắn thêm giá bằng nhựa để giữ các tờ vé số đủ màu sắc, còn phía sau, là chiếc xe kéo nhỏ xộc xệch, chứa đầy rổ nhựa, chai lọ và các món phế liệu vất bỏ.

Chia sẻ về chiếc xe kéo tồi tàn, ông Nhiều cho biết: “Xe này là của người ta thương, cho tui đó. Tui kéo theo để nhặt ve chai khi đã bán hết vé số, hoặc khi có ai bỏ rác, mình gom lại, đem bán kiếm vài nghìn đồng.”

Hình ảnh đó vẽ nên một bức tranh về đời sống cực nhọc của người đàn ông đã ngoại tứ tuần. Phía trước là những tờ vé số mang theo mơ ước đổi đời, phía sau là hình ảnh ông lặng lẽ gom nhặt những thứ người đời vứt bỏ, tất cả đều gắn bó trên chiếc xe cũ kỹ của ông.

CHIA SẺ CẢM XÚC VÀ GIAN NAN CỦA NGƯỜI CHA BỐN MÙA

Mỗi ngày, ông Nhiều bắt đầu từ sáng sớm, khi phố còn ngủ yên. Không như những người bán dạo trẻ trung, khỏe mạnh có thể chạy khắp các con ngõ nhỏ, ông chỉ dám lấy đúng 140 tờ vé số và ngồi im tại góc quen thuộc.

“Khổ chân lắm, đi lại khó khăn, tui chỉ chạy xe ra đây rồi bán thôi, chứ đâu bán nhiều như người ta,” ông nghẹn ngào. Thời tiết nắng gắt, mưa giông bất chợt làm ông co ro dưới tấm dù mỏng, hy vọng chút nắng hoặc góc mát nhỏ để trụ vững.

Dù không kiếm được nhiều, thu nhập từ những mảnh vé số ít ỏi đỡ đần phần nào cho gia đình. “Tui bán vé, tiền lời mỗi ngày đưa vợ đi chợ 100 nghìn. Còn lại để tui uống ly cà phê, cảm giác như đó là phút giây tự thưởng sau ngày dài mệt nhọc,” ông tâm sự.

Cứ như một phần thưởng nhỏ để vơi đi nỗi nhọc nhằn, ly cà phê cũng là nơi ông tìm lại chút bình yên, dù chỉ trong chốc lát.

Gắn bó với nghề qua bao mùa mưa nắng, ông Nhiều hiểu rõ giá trị của từng đồng tiền tự tay mình làm ra. Ánh mắt ông đượm buồn khi nói về gia đình, về vợ con: “Mình còn sức khỏe, còn đi bán vé số, còn sống là còn mang ơn đời. Các con lớn rồi, ai cũng vất vả, mình đành ráng ôm lấy những ngày tháng lam lũ này.”

TẤM LÒNG VỀ ĐẠI LÝ VÉ SỐ VÀ NHỮNG KHIẾC LÒI KHÓ KHĂN

Có mùa cuối năm, khi mai vàng nở rộ, ông Nhiều lại nhận được những phong bì lì xì nhỏ từ đại lý vé số, đó là sự tri ân ấm áp dành cho người bán hàng trung thành qua năm tháng.

Có những ngày, khách hàng vô tình trúng thưởng, quay lại đưa ông ít tiền như một lời cảm ơn. Những khoảnh khắc đó khiến ông cảm thấy ấm lòng hơn giữa cuộc sống tăm tối, đồng thời tạo động lực để tiếp tục gắng gượng.

Tuy nhiên, cuộc sống của ông cũng đầy thử thách. Một lần trong buổi chiều vội vã, ông dẫn khách đổi vé số trúng thưởng, chỉ để khi đi đến đại lý thì phát hiện đó là vé giả. “Người ta làm vé giả tinh vi, mang đi lừa ông già khốn khổ này. Tôi buồn, nhưng nghĩ thử ‘của đi thay người’, rồi phải lau nước mắt mà sống tiếp.”

Trên hành trình dài của cuộc sống, bão giá, vật giá leo thang khiến cuộc sống của gia đình ông càng thêm chật vật. Vé số phải “mua đứt bán đoạn”, không thể trả lại hay đổi, khiến ông bà phải thắt chặt các khoản chi tiêu tối thiểu.

Dẫu vậy, giữa những ngày tháng chao đảo, vẫn có những tia hi vọng. Những khách hàng trúng thưởng trở lại, mang theo lời cảm ơn và một ít tiền như sự động viên nhỏ bé. “Lúc đó, trong lòng rất vui. Tôi cố gắng tiết kiệm, gắp ghém để còn lo cho sinh hoạt hàng ngày và phòng khi bệnh tật, trái gió trở trời.”

NIỀM ỦI AN TRONG NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT VÀ NỤ CƯỜI ĐẮM ĐÀ

Ở tuổi xế chiều, ông Nhiều chỉ mong sức khỏe để có thể tiếp tục công việc nhỏ bé của đời mình. “Chỉ mong ông trời thương tình cho tôi ít sức khỏe, còn mạnh thì còn đi bán vé số. Tiền làm ra dù nhỏ, nhưng là mồ hôi nước mắt chân chính, cảm thấy vui lắm.”

Dưới ánh hoàng hôn buông dần, bóng dáng ông lê bước bên chiếc xe cũ kỹ, trong lòng vẫn cháy bỏng ngọn lửa hy vọng dù nhỏ bé. Trong khung cảnh bình dị đó, có thể còn đâu đó một góc nhỏ của Sài Gòn, nơi những phận đời nhỏ bé vẫn âm thầm mưu sinh, giữ cho cuộc đời này luôn còn chút ấm áp của tình người.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *