NgÔI MỘ CỔ 500 NĂM VẪN SỐNG SÓT BÊN TRONG TỨ XUYÊN: BỨC TRANH VÀ “QUÁI THÚ” BẤT NGỜ
Trong nếp nghĩ cổ xưa của người Trung Quốc, ngôi mộ cổ không chỉ là nơi yên nghỉ của người đã khuất mà còn là biểu tượng của sự mai táng, gắn liền với những nghi lễ thiêng liêng và hy vọng về cuộc sống sau cái chết. Thường thì những lăng mộ vương hầu, tướng lĩnh hay nhân vật có địa vị đều được xây dựng công phu, bên trong đậm đặc đồ tùy táng nhằm đảm bảo cho linh hồn chủ nhân tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý trong thế giới bên kia. Khi nhắc đến mộ cổ, người ta thường nghĩ đến các căn phòng âm u, những bức tường phủ bụi đời thời gian hay các linh thú tạc tượng để canh giữ, bảo vệ linh hồn chủ nhân.
Tuy nhiên, câu chuyện về một ngôi mộ cổ ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, đã tạo ra một cú sốc lớn trong giới khảo cổ khi những nhà khoa học không chỉ tìm thấy dấu tích cổ xưa mà còn chứng kiến một sinh vật còn sống trong lòng mộ. Phát hiện này đã làm thay đổi hoàn toàn góc nhìn về các ngôi mộ cổ và mở ra nhiều câu hỏi về bí ẩn của quá khứ lẫn những điều chưa giải đáp.
TỪ KHẢO SÁT TOÀN QUỐC ĐẾN PHÁT HIỆN BẤT NGỜ
Trong giai đoạn từ tháng 6/2007 đến tháng 12/2011, Trung Quốc tiến hành cuộc tổng điều tra văn vật toàn quốc lần thứ ba nhằm kiểm kê, bảo vệ và đánh giá các di sản văn hóa trên toàn quốc. Trong quá trình này, người ta chú ý đến một ngôi mộ cổ nằm tại huyện Long Xương, tỉnh Tứ Xuyên, nổi bật với những dấu hiệu khác thường.
Trước đó, người dân địa phương truyền tai nhau rằng trên núi Thiên La, khu vực Thánh Đăng, có một ngôi mộ cổ bí ẩn mà ít ai từng tận mắt thấy rõ. Điều này khiến câu chuyện dần trở thành lời đồn trong vùng. Đến năm 2009, một người dân đi leo núi tình cờ phát hiện dấu tích của ngôi mộ, dù lo ngại, anh vẫn báo cáo lên cơ quan chức năng vì nhận thấy nơi đây có giá trị khảo cổ lớn.
Khi các nhà chuyên gia tới kiểm tra, họ phát hiện chiếc mộ đã xuống cấp nặng nề, cỏ dại mọc um tùm, các phần bị hư hỏng theo thời gian. Song, những dấu vết còn lại cho thấy đây là một ngôi mộ đặc biệt, có liên quan đến Phật giáo, thể hiện rõ qua các bích họa và chữ viết trên vách mộ – gợi ý về cuộc đời của chủ nhân có thể là một cao tăng hoặc người sùng tín đạo Phật thời cổ đại.
KHẢO CỨU VÀ PHÁT HIỆN ĐÁNG CHÚ Ý
Sau khi nghiên cứu sơ bộ, nhóm chuyên gia bắt đầu khai quật. Khác với hình dung ban đầu về các vật báu quý giá, trong mộ chẳng có đồ tùy táng giá trị như vàng bạc hay châu báu. Thay vào đó, các bức tranh vách đá đề cập đến các yếu tố Phật giáo, cung cấp tư liệu quý cho việc nghiên cứu tín ngưỡng mai táng và đời sống tâm linh của người xưa.
Họ xác định chủ nhân của ngôi mộ là cao tăng Nghiêm Cự Quang từ thời Minh, sinh sống cách đây khoảng 500 năm. Theo lời kể, vị cao tăng này nổi tiếng vì cuộc sống nhân đức, hay giúp đỡ người nghèo, sống đời giản dị, ít có của cải vật chất. Điều này lý giải vì sao trong mộ không có nhiều đồ quý giá, mà chủ yếu là các biểu tượng tôn giáo và ký hiệu tín ngưỡng.
ÁNH SÁNG XANH KỲ LẠ VÀ “QUÁI THÚ” BẤT NGỜ
Trong quá trình khảo sát, các nhà nghiên cứu bắt gặp một hiện tượng đặc biệt – một vật thể phát ra ánh sáng xanh rực rỡ trong góc mộ tối tăm. Ánh sáng này làm cả nhóm xao xuyến, ban đầu nghĩ đến khả năng của một vật thể kỳ lạ nào đó, giống như viên dạ minh châu trong truyền thuyết về các ngôi mộ cổ. Khi nhóm tiến lại gần để kiểm tra, ánh sáng đột nhiên biến mất, đồng thời một sinh vật nhỏ vụt qua gần chân họ khiến không ít người giật mình hoảng loạn.
Chuyện về một sinh vật còn sống trong cấm địa hàng trăm năm, trong bối cảnh cực kỳ cô lập, khiến mọi người đều không khỏi bối rối. Có người cho rằng đó là “quái thú” canh giữ mộ phần, có nhiệm vụ bảo vệ linh hồn của vị cao tăng. Một số khác lại đặt câu hỏi: Liệu đó có thể chỉ là một hiện tượng tự nhiên hoặc do một loài vật nào đó gây ra?
Chìa khóa của bí ẩn chỉ được hé lộ khi các chuyên gia kiểm tra lại các bức ảnh chụp trong quá trình khai quật. Trong đó, hình ảnh không chỉ ghi lại hình dáng của những bóng đen vụt qua mà còn xác định rõ hai con vật lạ, có vẻ giống loài lửng chó – một loài từng tưởng chừng đã tuyệt chủng trong khu vực này.
VÌ SAO KHÔNG TIẾP TỤC KHAI QUẬT?
Sau phát hiện bất ngờ, các nhà nghiên cứu quyết định quay lại, quan sát kỹ hơn các sinh vật lạ trong góc mộ. Họ nhận ra rằng đó không phải là “quái thú”, mà chính là hai cá thể lửng chó đã chọn nơi đây làm chỗ trú ẩn yên tĩnh. Động thái này khiến cuộc khảo cổ chuyển hướng từ việc khai quật để nghiên cứu cổ vật sang việc bảo vệ sinh vật hiếm hoi này.
Quyết định dừng hoạt động khai quật của nhóm chuyên gia là một bước đi có trách nhiệm, nhằm tránh làm xáo trộn môi trường sinh thái tự nhiên của những sinh vật nhỏ bé này. Thay vì dỡ bỏ để khai quật, họ chọn giữ nguyên trạng ngôi mộ, để hai con vật tiếp tục sinh tồn trong môi trường tự nhiên của chính mình.
Câu chuyện về “quái thú” trong mộ cổ vì thế đã trở thành một bài học về sự cân nhắc giữa lợi ích nghiên cứu và trách nhiệm bảo vệ tự nhiên. Từ một khám phá về một ngôi mộ 500 năm tuổi, các nhà khoa học đã nhận ra rằng giá trị lớn nhất không phải nằm trong những đồ vật quý hiếm mà có thể tìm thấy dưới lòng đất, mà chính là những sinh vật mộc mạc, âm thầm sống trong lòng quá khứ, nhắc nhở chúng ta về sự hòa hợp giữa người và thiên nhiên.