LÚC ĐÓ CHỈ BIẾT LIỀU THÔI
NGƯỜI THÀNH NIÊN NGUYỄN LÊ TÚ DỨT DÁNH XÔVÀO ĐAM MỖI HƠN KHÔNG NGHĨ NGẨI
Vào chiều ngày 24.3, khi trên đường đi học về, Nguyễn Lê Tú (quê Hưng Yên, sinh viên năm 2 Đại học Bách Khoa) phát hiện ngôi nhà số 3 ngõ 218 Lĩnh Nam đang cháy dữ dội. Lửa bắt nguồn từ tầng hai rồi mau chóng lan rộng, kèm theo tiếng kêu cứu từ các nạn nhân mắc kẹt trong đám cháy. Trước tình hình khẩn cấp ấy, chàng sinh viên trẻ không chần chừ, liều mình xông vào đám cháy để cứu người.
Tú không ngần ngại tìm mọi cách để tiếp cận các nạn nhân. Nhìn thấy ngôi nhà cao tầng kế bên có thể dùng thang để vượt qua, anh liều lĩnh leo lên tầng 7, nơi phát hiện hai người đàn ông (một là anh Nguyễn Tiến Long, con rể chủ nhà; người còn lại mặc áo đen, đeo khẩu trang chưa rõ danh tính) đang phá mái tôn để giải thoát hai người già. Tuy gặp nhiều thử thách, trong đó có khói đen đặc và nhiệt nóng, Tú vẫn kiên trì phối hợp cùng các lực lượng tại hiện trường để giải cứu.
“Tôi nghe tiếng kêu cứu trong nhà, lòng nóng như lửa đốt. Tôi trèo qua thang mà không dám quay lại nhìn xuống dưới, vì sợ. Phải liều thì mới hy vọng cứu được người,” Tú kể lại.
Sau khi giúp 2 người lớn thoát ra, Tú tiếp tục vượt qua mái nhà để hỗ trợ cứu trẻ nhỏ đang mắc kẹt trong đám cháy. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận rõ nhiệt nóng dữ dội, khói đen đặc quánh và cảm giác khó thở. Dù vô cùng nguy hiểm, Tú vẫn cố gắng phối hợp cùng anh Long và lực lượng cứu hộ, đào bới tìm kiếm những người còn mắc kẹt.
“Khi xuống tầng 6, tôi sặc khói, mắt cay xòe, không thở nổi, nhưng tôi biết phải cố gắng. Chúng tôi đã tìm thấy nguồn nước rồi dùng áo ướt để che mặt, cố gắng chống chọi với đám khói,” Tú nhớ lại.
Sau khi cứu thành công 5 người, Tú rời khỏi ngôi nhà trong tình trạng mệt mỏi, khó thở nhưng vẫn cố gắng tiếp tục phối hợp để đưa các nạn nhân ra ngoài an toàn. Tuy nhiên, khi được hỏi về vai trò “người hùng”, Tú khiêm tốn phủ nhận:
“Tôi không nghĩ mình là người hùng. Trong đám cháy, tất cả mọi người đều đoàn kết, hỗ trợ nhau để giúp những người mắc kẹt thoát nạn. Chỉ cần kiên trì và quyết tâm, ai cũng có thể làm được.”
Hiện tại, Nguyễn Lê Tú vẫn đang điều trị tại Bệnh viện Thanh Nhàn và chưa báo về gia đình ở quê. Anh chia sẻ, tối qua, anh đã giấu gia đình, chỉ gửi cho mẹ một bức ảnh và nói rằng mình bị ngã để tránh lo lắng. Anh nhớ rõ cảm xúc khi đứng trong làn khói đen, nhìn thấy mọi người an toàn, cảm xúc đó khiến anh cảm thấy tự hào về những gì đã làm.
Từ câu chuyện của Tú, có thể thấy rằng trong những phút giây sinh tử, lòng dũng cảm và ý chí không cần phải to lớn hay rực rỡ. Đôi khi, chỉ cần một chút liều lĩnh, một trái tim can đảm và ý chí quyết tâm để giúp đỡ những người xung quanh.
TRONG KHI ĐÓ, PHỐI HỢP VÀ CHO ĐI NHỮNG ĐỨA TRẺ, ÔNG BÀ
Chia sẻ về hành động của mình, Nguyễn Tiến Long, con rể chủ nhà, người đã trực tiếp phá mái tôn, cũng bộc bạch: “Chiều hôm đó, tôi nhận được tin cháy nhà từ mẹ vợ. Khi đến nơi, ngọn lửa đã bao trùm toàn bộ ngôi nhà. Tôi cùng em vợ chạy bộ lên tầng 3 nhưng lửa quá lớn, tôi bị bỏng ở vai rồi buộc phải xuống tầng dưới, sau đó xin sang mái nhà bên cạnh. May mắn, chủ nhà đồng ý, tôi nhanh chóng leo lên tầng thượng để tìm người mắc kẹt.”
Long cho biết thêm, anh đã dùng xà beng và thang tre để phá mái tôn, phối hợp với người đàn ông mặc áo đen cùng nhau cạy mái nhà, cứu các thành viên còn mắc kẹt. Chưa rõ danh tính người đàn ông ấy, nhất là lúc anh hỏi thì chỉ nhận được câu trả lời: “Anh không cần biết tên em đâu, em chỉ giúp thôi.” Hiện tại, anh Long vẫn đang điều trị nhưng có thể nói, chính hành động dũng cảm của anh đã góp phần cứu sống nhiều người.
Câu chuyện của Tú, Long cùng thế hệ trẻ dũng cảm, chấp nhận rủi ro để cứu người, minh chứng rõ nét rằng lòng tốt, sự dũng cảm còn tồn tại và lan tỏa trong xã hội này. Đó là những khoảnh khắc tự hào, là bài học quý giá về ý thức cộng đồng và sức mạnh của tinh thần đoàn kết trong những lúc hoạn nạn.