HÀNH TRÌNH ĐAU THƯƠNG CỦA GIA ĐÌNH TÀI XẾ TAXI BỊ SÁT HẠI Ở Quảng Trị
Trong những ngày vừa qua, vụ thảm án tại Quảng Trị đã gây chấn động dư luận khi một tài xế taxi vô tình trở thành nạn nhân của kẻ thủ ác. Cơ quan cảnh sát điều tra đã di lý Nguyễn Ngọc Đạo, 35 tuổi, trú xã Kim Điền, Quảng Trị, tạm trú tại TP Đà Nẵng, về trụ sở để tiến hành các bước điều tra tiếp theo.
Theo lời khai ban đầu của Đạo, vụ án khiến hai người thiệt mạng gồm tài xế taxi Bùi Thái S., sinh năm 1986, và bà Đinh Thị T., sinh năm 1962, mẹ vợ của Đạo. Ngoài ra, ông Phan Văn Huyên, sinh năm 1960, bố vợ Đạo, bị thương nặng trong vụ việc.
Người thân của anh S. đã nhanh chóng lên đường từ Đà Nẵng ra Quảng Trị để nhận thi thể và lo hậu sự. Tại căn nhà nhỏ của gia đình, hình ảnh đau thương hiện rõ khi chị Nguyễn Thị Thanh T. ôm chặt hai đứa con nhỏ, lặng lẽ bên thi thể người chồng vừa ra đi trong bi thương.
Anh S. và chị T. đã có với nhau hai đứa con, một trai học lớp 2 và một gái mới 4 tuổi. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, gia đình họ vẫn luôn dành trọn yêu thương dành cho nhau. Anh S., trụ cột chính trong nhà, đã vay mượn để mua một chiếc ô tô nhằm mở rộng dịch vụ chạy taxi, hy vọng mang lại cuộc sống tốt hơn cho vợ con.
Về thời điểm xảy ra vụ việc, chị T. kể lại: “Chiều 26/3, sau khi nhận chuyến đi xa qua app, anh S. gọi điện báo là chở khách đi Quảng Trị rồi tắt máy. Khoảng 21h, tôi hỏi thăm anh, anh còn trả lời là đang ăn cơm. Đến sáng hôm sau, tôi nhận cuộc gọi báo tin anh gặp nạn và đã tử vong.” Câu chuyện khiến mọi người không khỏi bàng hoàng và xót xa.
Chị T. nghẹn ngào chia sẻ: “Tôi không biết phải sống sao khi mất đi người chồng yêu thương, người cha của các con. Các con tôi vẫn còn nhỏ, cần có bố bên cạnh, mà giờ đây, mọi thứ đã đổi thay quá đột ngột.”
Trong những ngày qua, cộng đồng tài xế, bạn bè, đồng nghiệp đã cùng nhau chung tay lo hậu sự, thể hiện sự chia sẻ và cảm thông sâu sắc trước nỗi đau không thể diễn tả thành lời của gia đình nạn nhân. Những lời chia buồn và kêu gọi hỗ trợ liên tục lan truyền trên các hội nhóm và mạng xã hội, thể hiện lòng kính trọng và chia sẻ nỗi đau của những người trong cuộc.