(CẢNH CHO CHA MẸ LY HÔN: CẬU HS TUẤN DƯỚI ÁP LỰC MÙA ĐẤU, VƯƠN LÊN TRONG BÓNG TỐI CỦA NỖI ĐỌC CỨU)

GÓC NHỎ DƯỚI CHÂU THANG – NƠI GIỮA ĐẠO ĐỨC VÀ GÓNG KHÁT VỌNG HỌC VẤN

Cha mẹ ly hôn, Tuấn mới hai tuổi đã phải chung sống cùng người mẹ đơn thân trong cảnh nghèo khó mà vất vả. Trong suốt 16 năm qua, dù quen với cảnh sống tạm bợ, chật chội, nhưng chỗ ở hiện tại vẫn là nơi khiến em cảm thấy bất tiện và thiếu thốn nhất.

Hiện tại, mẹ con Tuấn sinh sống trong một chiếc phòng nhỏ nằm dưới chân cầu thang của một dãy trọ trên đường Võ Trường Toản, P.Cái Khế, TP.Cần Thơ. Chỉ khoảng 10 mét vuông, không gian bé tí, chỉ đủ chứa chiếc nệm, tủ quần áo và chỗ nấu ăn sơ sài ngoài trời. Ngoài khu vệ sinh kín đáo, mọi sinh hoạt đều diễn ra ngoài trời, không có không gian riêng tư, khiến cuộc sống, sinh hoạt hằng ngày của hai mẹ con thêm phần vất vả.

Chỗ thuê chỉ mất chưa đến 2 triệu đồng mỗi tháng, trong đó khoảng 800.000 đồng chủ trọ lấy để thuê phần cầu thang – nơi hai mẹ con ở. “Phòng bình thường, tính luôn điện, nước giá thuê hơn 2 triệu đồng/tháng. Chỗ cầu thang thì chủ trọ bao hết, chỉ lấy 800.000 đồng. Bây giờ cái gì rẻ thì mẹ con em ưu tiên,” Tuấn chia sẻ.

Với không gian chật hẹp, những vật dụng quý giá nhất của Tuấn là chiếc máy vi tính cũ nhận được từ bác, giúp em tiếp cận kiến thức và ước mơ học hành. “Nếu được học tiếp, chiếc máy này sẽ rất hữu ích. Em không vào đại học thì đi cao đẳng hoặc học nghề. Miễn sao em còn có thể học, sau này có nghề nghiệp để tự lập,” Tuấn tâm sự, ánh mắt đầy mơ ước.

Tuy nhiên, ước mơ đó gần như xa vời. Bố em đã tái hôn, có thêm hai con nhỏ, còn mẹ thì đang mắc hai căn bệnh hiểm nghèo, phải uống thuốc hàng ngày. “Từ nhỏ tới lớn, Tuấn không đòi hỏi gì nhiều. Con chỉ mong được đi học. Tôi thì không lo nổi, thậm chí sợ một ngày mình còn trở thành gánh nặng của con,” bà Nguyễn Thị Ánh Vân nghẹn ngào kể lại.

SUỐT 12 NĂM ĐI HỌC TRONG THIẾU THỐN, THIỆT THÒI

Bà Vân là hình ảnh của nghị lực vượt qua nghịch cảnh. Sau khi ly hôn, bà nuôi con bằng nghề bán bánh mì. Giai đoạn dài dằng dặc chiến đấu với bệnh ung thư vú, phải tiêu tốn hơn 400 triệu đồng để điều trị, nhưng vẫn chưa thể yên tâm. Nhiều lần bà phải bỏ dở việc để tập trung chữa bệnh, sợ mất sức và mất khách.

Đến hai năm trước, bà lại phát hiện mắc bệnh nhiễm độc giáp, đang phải uống thuốc và chờ xem tiến triển của bệnh. Trong những tháng ngày đợi chờ, bà giấu con để không làm con lo lắng, vẫn cố gắng làm việc kiếm tiền để duy trì cuộc sống. Hiện bà làm thuê, rửa chén tại một quán ăn từ chiều đến sáng, với mức lương 7 triệu đồng mỗi tháng. Dù sức khỏe yếu, bà vẫn cố gắng, mong có thể giữ được cơ hội học hành cho Tuấn.

Tuấn hiểu rõ những khó khăn của mẹ. Mỗi mùa hè, em đều phụ mẹ bán tạp hóa để đỡ đần. “Dù mẹ bị bệnh, em vẫn cố gắng chia sẻ gánh nặng với mẹ. Có những hôm mẹ về rạng sáng sau những chồng chén bẩn, rồi lủi thủi hâm nóng đồ ăn cũ để ăn cho đỡ đói,” Tuấn kể. Mặc dù hoàn cảnh vô cùng khó khăn, em vẫn nuôi hy vọng rằng mình sẽ có cơ hội học hành, có thể thay đổi cuộc đời.

Giáo viên chủ nhiệm của Tuấn, cô Trần Thị Hiền, nhận định: “Tuấn rất hiền, sống tình cảm và có ý chí vươn lên. Suốt 3 năm học THPT, em duy trì thành tích khá, nền nếp. Nếu có sự giúp đỡ, tôi tin em sẽ không phụ lòng mọi người và có thể vào giảng đường đại học sau này.”

Nhiều người cảm phục về nghị lực của hai mẹ con, và mong nhận được những sự giúp đỡ thiết thực để sáng sớm mai của Tuấn không còn là một góc nhỏ dưới chân cầu thang mà trở thành nơi bắt đầu của ước mơ và hi vọng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *