NHỮNG ĐÓNG GÓP CỦA HLV WEIGANG VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ MẠNH MẼ VỀ ĐÀO TẠO BÓNG ĐÁ VIỆT NAM
VỊ NHÀ CẦM QUÂN ĐƯỢC YÊU MẾN VÀ CÓ ẢNH HƯỞNG LÂU DÀI
Không ai trong làng bóng đá Việt Nam có thể quên những gì HLV Weigang đã cống hiến. Người đã đưa đội tuyển quốc gia lên đỉnh cao của chiến thắng trong giải Merdeka năm 1966, hay mang về huy chương bạc đầu tiên tại SEA Games 1995, mở ra giai đoạn hội nhập mạnh mẽ và thúc đẩy bóng đá Việt Nam vươn xa ra khu vực. Với phong cách huấn luyện cần mẫn, khoa học, cùng giáo án sát sao và kỷ luật chặt chẽ, ông không chỉ dạy các cầu thủ chiến đấu bằng sức lực mà còn khơi nguồn sáng tạo, tạo ra luồng khí mới cho bóng đá Việt.
Tinh thần chỉ huy nhiệt huyết của ông trên sân luôn kích thích cầu thủ thi đấu hết mình, hình thành ý thức cạnh tranh gay gắt để giành chỗ đứng. Không có sự ưu tiên hay thiên vị nào dành cho ai, ông Weigang luôn đề cao nguyên tắc công bằng. Chính điều này đã nâng ông lên vị trí không chỉ là một HLV; ông còn chính là người thầy luôn sát cánh, chu đáo trong từng trận đấu, truyền cảm hứng mạnh mẽ cho các cầu thủ. Đặc biệt, khả năng đọc trận đấu nhanh và sự nhạy bén trong chỉ đạo đã giúp đội tuyển vận hành trơn tru, liên tục đẩy cao tinh thần chiến đấu và tự tin chiến thắng. Ngoài ra, ông còn chủ động đưa đội sang châu Âu tập huấn, thi đấu với các đội mạnh, rèn luyện bản lĩnh và ý chí cạnh tranh.
Ngoài tài năng trên sân cỏ, ông còn thể hiện tình cảm và trách nhiệm với cầu thủ khi tự lo liệu đưa Hồng Sơn và Minh Chiến sang Đức chữa trị chấn thương. Cử chỉ đó đã ghi điểm trong lòng người hâm mộ khắp nơi. Cựu danh thủ Trần Minh Chiến nhớ lại: “Làm việc với thầy Weigang thì khỏi bàn rồi, ông ấy có thể rất nghiêm khắc, lạnh lùng và khó tính, nhưng mọi người đều nể phục bởi tính chuyên nghiệp và rõ ràng trong công việc. Thầy luôn đòi hỏi cao nhất từ mọi người.”
Thái độ chuyên nghiệp, kiến thức sâu rộng cùng phương pháp huấn luyện tiên tiến khiến nhiều cựu tuyển thủ đánh giá cao ông Weigang. Họ khẳng định rằng ông không chỉ giỏi về kỹ chiến thuật mà còn có khả năng đọc tâm lý cầu thủ rất chính xác, như thể hiểu thấu suy nghĩ của họ qua từng ánh mắt hay cử chỉ.
Tuy nhiên, bi kịch bắt đầu từ năm 1995 – 1996, khi ông không được lòng một số quan chức bóng đá Việt Nam. Chỉ sau chưa đầy hai năm rưỡi sát cánh cùng đội tuyển, ông buộc phải rời đi trong cay đắng. Đỉnh điểm là tại Tiger Cup 1996 tại Singapore, một số thành viên ban huấn luyện và quan chức VFF đã gây khó dễ, thiếu tạo điều kiện cho ông làm việc. Thậm chí, còn có ý kiến cho rằng ông chỉ là người làm thuê, không có tiếng nói quyết định, rồi nhóm họp bỏ phiếu bất tín nhiệm.
Không khí đội tuyển khi đó trở nên u ám. Các cầu thủ kính trọng thầy mình, tuy nhiên chịu ảnh hưởng từ các quan chức, họ không thể hiện hết khả năng. Sự đối xử bất công đã gây ra làn sóng phẫn nộ trong dư luận, khiến nhiều người không khỏi xót xa cho những gì ông Weigang đã cống hiến.
NHẬN ĐÁNH GIÁ VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ NỔI BẬT
Thời đó, báo Thanh Niên đã tiến hành loạt bài phản ánh, với 8 kỳ bàn về liên tục những biểu hiện chưa công bằng đối với ông Weigang, cùng câu chuyện phỏng vấn Tổng thư ký VFF Trần Bảy gây tiếng vang lớn. Các bài viết này đã góp phần nâng cao nhận thức của công chúng về sự đúng đắn của những người đứng về phía ông, đòi hỏi phải có sự công bằng trong đối xử với một HLV đã mang lại niềm tự hào cho bóng đá Việt.
Nhiều người hâm mộ nhiệt thành đã thể hiện sự đồng tình, bức xúc trước cách đối xử của VFF và các trợ lý người Việt với ông. Họ tự hỏi: Tại sao một người nước ngoài, chỉ sau vài năm góp phần làm thay đổi cả lĩnh vực bóng đá nước nhà, lại bị xem nhẹ, thậm chí ghen ghét, trong khi những đóng góp của ông xứng đáng được ghi nhận xứng đáng?
Dư luận bắt đầu phơi bày nhiều khuất tất quanh chuyện nhỏ như “chiếc đinh giày” bị bỏ quên, hay chuyện đội tuyển bị bỏ mặc trên sân tập mà không có hỗ trợ cần thiết. Đặc biệt, trong trận ra quân gặp Campuchia, ông Weigang đã phản ứng về cách chọn lối chơi và thể hiện sự không hài lòng trước truyền thông. Điều đáng nhớ là trận hòa 1-1 trước đội Lào, ông phát hiện có thể có cầu thủ bán độ, nghi ngờ những bệnh thành tích hoặc tác động không trong sáng đã ảnh hưởng xấu đến đội tuyển.
Trong chuyến du đấu tại Malaysia năm 1997, ông chia sẻ: “Tôi là một HLV chuyên nghiệp, đến Việt Nam bằng cả trái tim, muốn làm việc tốt nhất. Có thể tôi nói thẳng, cảm xúc của tôi rõ ràng và đụng chạm, nhưng tôi rất bất bình khi bị thiếu hợp tác, bị tác động tiêu cực từ phía quản lý. Nếu được tôn trọng, tôi muốn gắn bó lâu dài, vì tôi nhận thấy tiềm năng lớn của bóng đá nơi đây.” Ông còn thẳng thắn gợi ý: “Nếu không có sự thay đổi, tôi sẽ rời đi.”
Chuyện của ông Weigang cho thấy rõ một thực tế nghiệt ngã trong bóng đá Việt Nam thời đó: những mâu thuẫn về quyền lực, sự thiếu tôn trọng và thiếu minh bạch đã làm tổn thương mảnh đất từng tràn đầy hy vọng này. Đó là bài học lớn về cách mời gọi, quản lý và trân trọng các HLV ngoại, những người đã và đang góp phần xây dựng nền móng phát triển cho thể thao Việt Nam.
Nhìn lại hành trình hơn 40 năm, những gì ông Weigang đã để lại vẫn tỏa sáng trong ký ức của giới yêu bóng đá. Sự cống hiến của ông là biểu tượng của lòng trung thành và trách nhiệm, xứng đáng được trân trọng và tôn vinh đúng mức. Những bài học về công bằng, minh bạch và sự tôn trọng trong ngành thể thao cần là kim chỉ nam cho những thế hệ đi sau, để bóng đá Việt Nam ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn.