KHÁM PHÁ HỆ THỐNG TÌNH BÁO ĐẰNG ĐỨNG SAU CHỐNG MỸ, NHẬN DIỆN CHỦ CHỐT BẰNG CÁCH TIẾP CẬN VÀ XÁC MINH TRỰC TIẾP NGƯỜI THẬT!

NHỜ THANH NIÊN CHÚNG TÔI DỄ TUYỂN TÌNH BÁO HƠN BẢO VỆ ĐỘC LẬP THÔNG TIN

TRƯỚC KHI RA MẮT LOẠT KÝ SỰ VỀ TƯỚNG TÌNH BÁO PHẠM XUÂN ẨN
Một lãnh đạo Tổng cục 2 đã đề nghị xem xét lại bài viết trước khi đăng để đảm bảo chính xác. Tuy nhiên, chúng tôi kiên quyết từ chối, khẳng định trách nhiệm trung thực và chính xác của mình. Sự đồng thuận của Tổng cục 2 đã giúp nội dung được giữ nguyên và tiếp tục hàng ngày được đọc bởi các cán bộ cao cấp trong ngành tình báo.

XUẤT HIỆN TƯỚNG ĐẶC BIỆT ÍT NGƯỜI BIẾT
Trong loạt ký sự “Tướng tình báo chiến lược”, độc giả lần đầu tiếp cận hình ảnh về ông Ba Quốc—tướng Nguyễn Chí Vịnh khi còn sống, đã nói vui: “Nhờ Thanh Niên, chúng tôi dễ tuyển tình báo hơn”. Đây là câu chuyện về một nhân vật huyền thoại, một trong những nhà tình báo lỗi lạc nhưng hoàn toàn kín tiếng trong đời thực, tên gọi là Đặng Trần Đức, hay còn gọi là Ba Quốc.

TÌNH BÁO ẨN DẬU KHÔNG CẦN TIẾNG
Chúng tôi đã tìm cách tiếp cận ông qua nhiều cách, kể cả nhờ các đồng chí trong ngành giới thiệu. Ban đầu, ông từ chối, xem chuyện của mình không đáng để viết. Nhưng nhờ tướng Vịnh bảo lãnh, ông mới đồng ý, và loạt ký sự 36 kỳ “Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng” ra đời năm 2004, mang lại hình ảnh công khai đầu tiên về ông Ba Quốc trong công chúng.

THẬT KHÓA SAU HAI MỐI ĐÁP ỨNG KHÁC NHAU
Năm 2023, đúng 19 năm sau, tướng Nguyễn Chí Vịnh đề nghị in loạt ký sự thành sách, có lời giới thiệu và thông tin hậu kỳ về ông Ba Quốc trong thời kỳ sau năm 1975—thời điểm ông tuyệt đối không muốn tiết lộ. Tổng cục 2 vẫn giữ nguyên quy tắc: không xem xét ký sự trước khi đăng và không cung cấp thông tin gì về ông.

CHỐT CÁI BẪY CỦA NHỮNG ĐIỆP VỤ SÚC SỞ
Một vụ việc đặc biệt xảy ra: Trong những “điệp vụ siêu hạng”, ông Ba Quốc đã từng cứu ông hoàng Sihanouk và giúp đỡ tổng bí thư Nguyễn Văn Linh. Sự kiện ông cứu ông Linh lần đầu tiên được công bố qua báo chí, gây tranh cãi từ một số cá nhân thân cận. Nhưng chính Tổng cục 2 xác nhận sự thật này, và sau đó, chính họ đã đến gặp gia đình ông Linh để giải thích, giữ chân chân lý không bị bóp méo. Thực tế, ông Linh không hề biết ai đã cứu ông, kể cả đến cuối đời.

NHỜ ĐỒNG NGHĨA VÀO CÁC ĐIỆP VỤ NGẦU KHÁC
Ông Ba Quốc không làm nhiệm vụ để được thăng tiến, ông làm chỉ để hoàn thành nghĩa vụ, danh dự và bảo vệ đồng đội, kể cả khi nhiệm vụ đó nguy hiểm. Ông không cần quà cáp, không tìm kiếm vinh quang, chỉ mong giữ vững danh dự ngành tình báo.

LẤY CẮP TÀI LIỆU CỦA ĐỒNG NGHIỆP ĐỂ TĂNG THÊM HIỂU BIẾT
Chúng tôi hiểu rõ nguyên tắc của ngành: không nhận thông tin từ các vụ án, các đường dây, mà chỉ tiếp cận nhân vật qua đường vòng. Một lần, Tổng cục 2 khuyến khích chúng tôi xin cuốn hồi ký của tướng Nguyễn Đức Trí. Tuy nhiên, chưa có ai cấp phép, nên chúng tôi đã “lấy cắp” bằng cách nhờ Tư Cang giúp photocopy ba tập hồi ký của ông Sáu Trí—một nhân vật từng phụ trách cơ quan tình báo miền Nam, ghi lại nhiều bí mật quan trọng.

CÁI CHẾT TRONG TÌNH BÁO VÀ TRUNG THỰC
Sau đó, ông Sáu Trí nhận ra chúng tôi qua những ký sự về ông, và tự nguyện gửi tặng toàn bộ hồi ký. Đó là những tư liệu quý giá, thể hiện cuộc đời dấn thân, chiến đấu và hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, dù những câu chuyện phần lớn còn mang nhiều khốc liệt, hào hùng và cảm động.

LỜI KHEN CỦA NHÀ TÌNH BÁO HÀNG ĐẦU
Chúng tôi tự hào về lời nhận định của ông Sáu Trí về chính trực của các nhà tình báo Việt Nam: “Không báo cáo theo khẩu vị cấp trên”. Những tư liệu của ông giúp chúng tôi hình dung rõ nét hơn về ngành nghề đầy thử thách này, những con người âm thầm, trung thực và trung thành với lý tưởng.

GHI NHỚ VÀ TRÂN TRỌNG
Dù đã qua đời, ông Sáu Trí vẫn là biểu tượng của lòng trung thành và dấn thân. Rất tiếc chưa có dịp viết một ký sự hoàn chỉnh về cuộc đời anh, nhưng những dòng ký ức, những câu chuyện trong các loạt bài của Thanh Niên đã phần nào làm rõ phần nào sự hy sinh và lòng trung thành đó.

TỔNG KẾT, NHỮNG ĐIỀU CHƯA BAO GIỜ ĐƯỢC TIẾT LỘ
Chúng tôi luôn ghi nhận và trân trọng những người đã dấn thân trong ngành tình báo, dù cuộc đời họ ít khi xuất hiện trong truyền thông. Những ký sự này là minh chứng cho sự trung thực, chính trực và cố gắng giữ vẹn nguyên giá trị của nghề, để thế hệ sau hiểu rõ hơn về những anh hùng thầm lặng của đất nước.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *