BỨC XÚC TRƯỚC HÀNH TRÌNH VƯỢT KHÓ CỦA CẬU CHÁU MỒ CÔI GIỮA BÃO GIÓ CUỘC ĐỜI

NGHỊ LỰC VƯỢT NGOÀI NGHỊCH CẢNH: CÂU CHUYỆN CỦA HỌC SINH MỒ CÔI ĐƯỢC ƯỚC MƠ ĐH RỒI SẼ TỰ CHIẾN

TRƯỚC NGƯỠNG CỬA ĐẠI HỌC, TẤM LÒNG NGHÈO KHÓ VÀ NIỀM ĐAM MÊ VŨ MÀU

Ngày 1.7, khi hầu hết bạn bè háo hức tra điểm thi tốt nghiệp cùng gia đình, tại một xí nghiệp về điện tử ở Bàu Bàng, Bình Dương cũ – nay là TP.HCM – Lê Trí Thành, một học sinh lớp 12T2 Trường THPT Dầu Tiếng, lặng lẽ xin nghỉ vài phút để xem kết quả kỳ thi quan trọng của cuộc đời.

Dù thành tích không mỹ mãn như mong đợi, nhưng kết quả vẫn đủ để Thành tin tưởng vào niềm đam mê của mình: học ngành kỹ thuật ô tô tại Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM. Trong khoảnh khắc ấy, cậu nữa mừng, cũng là mơ hồ về những thử thách phía trước – một chặng đường dài cần vượt qua bằng cả ý chí và nghị lực.

Xem kết quả, Thành vội quay trở lại công việc, vì sợ mất cơ hội kiếm thêm chút tiền để chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Từ ngày thi xong, cậu đã bắt đầu những ngày làm việc vất vả để dành dụm phí học đại học, dù biết đó là điều không dễ dàng trong điều kiện khó khăn của mình.

Trong căn nhà tình thương nhỏ bé sau những cánh rừng cao su xanh mướt của xã Thanh An, TP.HCM (cũ), Thành kể về cuộc đời đầy gian truân. Từ khi mới 3 tuổi, ba của Thành qua đời vì bệnh nặng. Một năm sau, mẹ Thành, một công nhân cạo mủ cao su thuê, quyết định đưa con xuống Tây Ninh để làm công nhân trong ngành giày thể thao.

Trong căn nhà ọp ẹp, chỉ còn lại chiếc xe cũ làm kỷ vật của mẹ, Thành tự sửa chữa mỗi ngày, như thể cố gắng níu giữ ký ức và niềm tin vào tương lai. Mẹ Thành càng ngày càng làm thêm giờ, cố gắng trang trải cuộc sống, dù sức khỏe ngày một suy giảm. Đến ngày mẹ mắc u não, cuộc đời của hai mẹ con đã thay đổi mãi mãi.

“Ngồi trên xe cấp cứu về nhà, em cứ gọi ‘mẹ ơi, mẹ ơi’ nhưng không còn nghe thấy tiếng mẹ đáp lại. Em gào khóc như lần đầu tiên trong đời”, Thành xúc động kể về khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.

Sau nỗi đau mất mẹ, cuộc sống của Thành càng thêm khó khăn khi căn nhà quê ngày càng xuống cấp. Nhờ sự vận động của Hội Phụ nữ xã và các nhà hảo tâm, họ đã xây cho em một căn nhà tình thương kiên cố hơn, nhưng trái tim vẫn trĩu nặng nỗi nhớ và nỗi lo về tương lai.

Ông Vũ Duy Thanh, Trưởng ấp Định Phước, xúc động chia sẻ: “Hoàn cảnh của Thành quá nghèo khó, mẹ mất, nhà cửa hư hỏng nặng. Đại học là ước mơ xa vời, nhưng chúng tôi hy vọng có thể tiếp sức cho em trên con đường phía trước”.

Tâm thế của Thành ngày hôm nay là niềm tin vào khả năng vượt qua mọi thử thách. Em biết rõ những khó khăn phía trước, nhưng ý chí và lòng quyết tâm vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi ngày, sau giờ học, Thành lại đi làm thêm, cố gắng kiếm tiền để trang trải cho việc học đại học sắp tới.

Học phí đại học là một thách thức lớn, nhưng vượt qua nó chính là niềm tin dành cho thành quả của mười hai năm học hành, những đêm thức khuya, những vấp ngã và những giọt nước mắt nén lại của một người cha mẹ đã khuất.

Trong lòng Thành luôn có niềm hy vọng, rằng một ngày nào đó, em sẽ được đứng trên giảng đường, cất cao tiếng nói của chính mình. Dù cuộc đời có thể thử thách lần nữa, em vẫn quyết tâm không bỏ cuộc, bởi đó là cách duy nhất để em giữ vững giấc mơ và niềm tin vào tương lai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *