GỬI TIỀN SẼO KHÔNG, AI NGHIỆN KHÔNG, BÙNG NỔ KHI MỞ TÀI KHOẢN SAU 6 NĂM!

KHÁCH GỬI TIẾT KIỆM HƠN 9,6 TỶ ĐỒNG, SỐ DƯ CHỈ CÒN 0 SAU 6 NĂM — TÒA ÁN KHẲNG ĐỊNH: NGÂN HÀNG CHỈ PHẢI CHỊU 5% THIỆT HẠI

Năm 2013, ông Hàn sống tại thành phố An Sơn, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, đã mở một tài khoản tiết kiệm tại ngân hàng địa phương. Do bận công việc, ông đã nhờ người bạn thân là ông Vương giúp mở hộ bằng cách giao giấy tờ tùy thân, gồm CCCD và các giấy tờ cá nhân khác.

Sau khi tài khoản được mở, ông Hàn gửi lần lượt 2 triệu NDT (hơn 7,7 tỷ đồng) và sau đó thêm 500.000 NDT (gần 1,9 tỷ đồng), nâng tổng số tiền gửi lên 2,5 triệu NDT (hơn 9,6 tỷ đồng). Tuy nhiên, đến năm 2019, khi ông Hàn đi rút tiền, bất ngờ nhận được thông báo tài khoản trống rỗng. Tiến hành điều tra, cảnh sát xác định người rút toàn bộ số tiền chính là ông Vương, người đã nhờ mở hộ tài khoản.

Trong cuộc điều tra, ông Vương khai rằng sau khi mở tài khoản cho ông Hàn, ông đã sao chép sổ tiết kiệm và các giấy tờ liên quan. Chỉ hai ngày sau khi gửi 2 triệu NDT, ông đã mang giấy tờ đến ngân hàng để rút tiền. Số tiền gửi bổ sung cũng bị ông rút bằng cách tương tự.

Sau vụ việc bị phát hiện, ông Vương đã hoàn trả cho ông Hàn 1,51 triệu NDT (hơn 5,8 tỷ đồng) và bị xử lý hình sự về hành vi chiếm đoạt tài sản. Dù kẻ gian đã bị kết án, ông Hàn vẫn cho rằng ngân hàng có trách nhiệm trong việc bảo đảm an toàn cho số tiền gửi của mình. Do đó, ông đã khởi kiện ngân hàng ra tòa.

Ông Hàn lập luận rằng khi hai bên thiết lập hợp đồng gửi tiết kiệm, ngân hàng có nghĩa vụ bảo vệ tài sản của khách hàng. Việc để người khác dễ dàng rút hết tiền trong tài khoản cho thấy ngân hàng đã không hoàn thành trách nhiệm của mình trong việc bảo đảm an toàn.

Trong phần tranh luận, ngân hàng phản bác rằng chính ông Hàn đã vi phạm quy định bảo mật khi giao giấy tờ cho người khác, làm lỗi khiến thiệt hại xảy ra. Ngân hàng cho rằng nguyên nhân dẫn đến mất mát là lỗi của khách hàng, chứ không do ngân hàng.

Thứ hai, ngân hàng viện dẫn điều luật trong Bộ luật Dân sự Trung Quốc quy định thời hạn khởi kiện là 3 năm, trong khi các hoạt động rút tiền diễn ra từ nhiều năm trước. Do đó, ngân hàng cho rằng thời hiệu khởi kiện đã hết, kể cả trong trường hợp có phần sai sót.

Tại phiên sơ thẩm, Tòa án An Sơn kết luận ngân hàng vẫn có trách nhiệm một phần. Theo đó, ngân hàng phải bồi thường 5% tổng thiệt hại của ông Hàn. Trong số 26.800 NDT án phí, ngân hàng chịu 1.404 NDT, phần còn lại do ông Hàn thanh toán.

Không hài lòng với mức bồi thường này, ông Hàn đã kháng cáo. Trong quá trình xem xét, tòa án cấp cao nhận định quan hệ giữa ông Hàn và ngân hàng là hợp đồng gửi tiết kiệm. Trong quá trình giao dịch, ngân hàng đã không thực hiện đầy đủ quy trình kiểm tra, xác minh danh tính của khách hàng trước khi chi tiền. Việc ngân hàng cho phép người khác rút tiền mà không có bản gốc căn cước của ông Hàn là lỗi nghiệp vụ rõ ràng, là nguyên nhân chính dẫn đến sự mất mát.

Chánh án nhấn mạnh: ngân hàng có trách nhiệm bồi thường phần thiệt hại phát sinh do lỗi của mình. Tuy nhiên, bản án cuối cùng sau kháng cáo chưa được công bố rõ ràng về số tiền bồi thường cuối cùng dành cho ông Hàn.

Thông qua vụ án này, câu chuyện cảnh báo mạnh mẽ về tầm quan trọng của việc tuân thủ quy trình kiểm tra, bảo mật thông tin khách hàng trong hoạt động ngân hàng, cũng như sự cần thiết của khách hàng trong việc bảo vệ dữ liệu cá nhân.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *