KHÁM PHÁ BẢN TIN ĐỘC QUYỀN TỪ NHÀ BÁO TRƯỞNG BAN QUỐC TẾ VỀ NGÀY ĐÁNG NHỚ NHẤT TRONG LỊCH SỬ MỸ!

Ngày định mệnh của thế giới in đậm trong ký ức mỗi người

KHI NHÌN LẠI NGÀY 11.9.2001, TÔI VẪN CẢM THẤY RÕ TIẾNG LA THẤT THÀNH, THẢNG THỨT của cô phát thanh viên CNBC trong phút giây hỗn loạn đó khi đài truyền hình phát trực tiếp cảnh tòa nhà Trung tâm Thương mại Thế giới đầu tiên bị đổ sập. Hình ảnh ấy như còn in sâu trong tâm trí, khiến tôi không thể nào quên nổi cảm xúc lúc đó.

HÀNG NGÀN SINH LINH TIẾT THÁO TRƯỚC TỬ THẦN

Đó là một buổi sáng thứ ba định mệnh ngày 11.9.2001, khi những kẻ khủng bố cướp máy bay chở khách biến thành quả bom bay đâm vào tòa nhà WTC cao 110 tầng ở New York. Cảnh tượng hàng nghìn con người đối mặt với tử thần trong chốc lát khiến không ai còn có thể giữ được bình tĩnh. Tiếng thét thất thanh, những giây phút kinh hoàng hiện lên rõ nét trong ký ức của tôi.

LÚC ĐÓ LÀ TỐI 11.9 Ở VIỆT NAM

Trong chiều tối ngày hôm đó, tôi cùng Xuân Anh trực ban tại Báo Thanh Niên. Sau trận đấu bóng đá giữa tuyển U.23 Việt Nam và Malaysia, khi kết quả còn đang xem hiệp 1 là 0-0, tôi chợt thốt lên “chán quá” rồi rời khỏi hội trường để trở về phòng Quốc tế. Đúng lúc đó, các đài CNN, CNBC đang truyền trực tiếp cảnh tượng mà cả thế giới chẳng ai dám tin vào mắt mình. Những hình ảnh chiếc Boeing đâm vào WTC, rồi đến chiếc thứ hai, như thể một cuộc tấn công có chủ đích vào nền móng của đất nước này. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là một tai nạn, chỉ trích cái cao xây để mang họa, nhưng rồi cuộc tấn công lan rộng hơn nữa, nhắm vào cả tòa Bạch Ốc và Pentagon.

Theo dõi diễn biến trong đêm, chúng tôi lấy thêm hình ảnh qua mạng để hình dung rõ hơn về sự kiện kinh hoàng này. Khi cuộc tấn công kết thúc, tôi và Xuân Anh đã hoàn tất bài vở. Trong lúc tổng hợp tin, tôi chú ý đến việc đặt tiêu đề: từ những hàng tít chạy trên màn hình TV, đến những ý tưởng sáng tạo để thu hút độc giả. Cuối cùng, tôi chọn tựa đề: NƯỚC MỸ BỊ TẤN CÔNG, dựa theo dòng headline của CNN: U.S. under attack.

THẦY GỬI TIN CHỐT, TẤM ẢNH ẤN TƯỢNG ĐẾN CUỐI ĐÊM

Gần 12 giờ khuya, hình ảnh về Ngũ Giác Đài bị tấn công — một trong những biểu tượng của đất nước Mỹ — đã về tới phòng kỹ thuật qua mạng. Hình ảnh đắt giá nhất là cảnh cố vấn tòa Bạch Ốc ghé sát tai Tổng thống George W. Bush để báo hung tin, lúc này ông đang thăm một trường học ở Florida. Những khoảnh khắc này khiến tôi thấm thía về tầm quan trọng của từng khung hình, từng dòng tin.

Ngày hôm đó, nhờ sự phối hợp chặt chẽ của bạn đọc và đồng nghiệp, báo Thanh Niên đã phát hành nhanh, phân phối đến mọi nơi. Các em bán báo dạo, những người phân phối, ai ai cũng đều cảm nhận rõ ý nghĩa của sự kiện lớn này. Không ít tờ báo đã photocopy hai trang đầu để bán, bởi lượng tin về vụ khủng bố quá lớn so với khả năng in ấn ban đầu.

NGÀY TIẾP THEO: PHẢI BÁO ĐỘNG VÀ BỀN BỈ Ở PHỐI HỢP IN ẤN

Trong buổi họp sáng sau, tôi đề xuất dành thêm trang để đưa tin quốc tế, đồng thời Ban biên tập đồng ý mở rộng tin tức lên 6 trang, gồm cả hình ảnh báo chí đặc sắc. Suốt nhiều ngày sau, các ban liên tục làm việc cật lực để đảm bảo thông tin cập nhật kịp thời, đầy đủ nhất. Các phóng viên, biên tập viên, kỹ thuật viên đều căng mình, bỏ qua mọi tiện nghi để đẩy nhanh tiến độ.

Ở mọi khâu, sự phối hợp chặt chẽ và ý thức trách nhiệm đều thể hiện rõ nét. Các cộng tác viên ngoài tỉnh, trong nước đều nhập cuộc rộn ràng, góp phần làm cho tờ báo ngày càng hoàn thiện, xứng đáng với tầm vóc của sự kiện thế giới. Các công nhân in ấn, dù vất vả, vẫn cố gắng in ấn liên tục, đáp ứng nhu cầu ngày một lớn của bạn đọc.

KÝ ỨC ĐẶC BIỆT VỀ NGÀY 11.9

Đến ngày 16.9.2001, tôi có mặt ở Mỹ tham dự chương trình giao lưu báo chí do Đại sứ quán Mỹ tổ chức. Đến Ground Zero, nơi hai tòa WTC bị san thành bình địa, tôi đã tận mắt chứng kiến nỗi đau, sự mất mát của hàng ngàn gia đình. Những em nhỏ dán giấy nhận dạng cha mẹ trên các cột bê tông, những người tình nguyện cùng hàng ngàn trái tim nhân ái xung quanh. Những hình ảnh đó làm tôi cảm nhận rõ sức mạnh của tình người, của hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.

Tôi tin chắc rằng những cái xấu, cái ác rồi cũng phải bị đẩy lùi. Chính trong những giờ phút đen tối ấy, tôi càng hiểu rõ hơn về ý nghĩa của sự sống, của nhân đạo và lòng nhân ái. Những ký ức đau thương đó, dù dữ dội, nhưng cũng góp phần khơi mở niềm tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn.

Colorado, ngày 4.11.2005

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *