KỶ NIỆM 40 NĂM: HÀNH TRÌNH ĐỒNG HÀNH VÀ DẤU ẤN CỦA BÁO THANH NIÊN TRONG HƠN 4 THẬP NIÊN
Là một nhà báo – nhà văn đã trải qua nhiều thăng trầm của nghề, tôi chưa từng quên những ngày tháng gắn bó với Báo Thanh Niên. Từ khi còn là trưởng trang văn học kiêm Thư ký Tòa soạn, tôi đã chứng kiến và góp phần xây dựng tờ báo này trở thành biểu tượng trong lòng độc giả cả nước. Dù đã rời khỏi Thanh Niên từ năm 1994, tôi vẫn trung thành theo dõi và cảm nhận những đổi thay của tờ báo qua từng trang發.
Mỗi sáng, dù có bận rộn đến đâu, tôi vẫn dành thời gian đọc ba tờ báo in là Thanh Niên, Tuổi Trẻ và Bóng Đá, coi đó như một thói quen không thể thiếu trong cuộc sống. Trong đó, Báo Thanh Niên luôn giữ vị trí đặc biệt trong trái tim tôi, không chỉ vì nội dung phong phú mà còn vì những ký ức đẹp về những năm tháng hoạt động và cống hiến.
Ngày nay, khi thấy bài viết về học bổng Nguyễn Thái Bình đăng trên trang 5 của báo, tôi không khỏi xúc động. Tấm ảnh tôi đang trao học bổng cho sinh viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM khiến lòng tôi dâng lên những cảm xúc tự hào và biết ơn. Chuyện về học bổng này, tôi muốn chia sẻ thêm, bắt nguồn từ chính trái tim của một nhà giáo, người từng bỏ tiền túi để chăm sóc các học sinh nghèo, như thời tôi làm hiệu trưởng Trường Quốc Học Huế, đã mang 5 em học sinh về nhà chăm sóc. Khi trở thành Thư ký Tòa soạn của Báo Thanh Niên, tôi đã đề nghị lập quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình nhằm giúp đỡ những sinh viên cần thiết, đồng hành cùng các em trên con đường học vấn.
Chúng tôi không đơn độc trên hành trình này. Nhà báo Vĩnh Thắng, người đã đồng hành từ những ngày đầu thành lập quỹ, đã kể lại: “Khi Học bổng Nguyễn Thái Bình mới ra đời, việc lớn nhất là đưa được học bổng đến tay các sinh viên. Trong thời gian đó, chỉ có hai người nữa—nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và tôi—các anh chị đã lặn lội khắp các trường để tìm hiểu, quảng bá và giới thiệu về quỹ này.”
Quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình bắt đầu từ năm học 1990-1991, với chỉ 40 suất ban đầu, nhưng nhờ sự quyết tâm và nỗ lực của chúng tôi, đến nay đã trở thành một trong những chương trình từ thiện uy tín của cả nước, mỗi năm tiếp sức cho hàng trăm sinh viên nghèo hiếu học.
Hành trình làm báo của tôi bắt đầu từ những ngày còn là sinh viên tại các trường đại học văn khoa và sư phạm Huế, hoạt động báo chí theo dạng bán công khai, cho đến khi chính thức nhận Thẻ nhà báo. Những trải nghiệm ấy không chỉ là ký ức, mà còn là hành trang quý giá theo suốt cuộc đời.
Nhưng ký ức đẹp nhất vẫn là những ngày tháng làm việc tại Báo Thanh Niên, nơi tôi vừa là trưởng trang văn học, vừa là thư ký tòa soạn. Đó là những ngày tháng của thử thách, đam mê, và niềm tự hào. Nguyễn Công Khế, người từng làm Tổng biên tập, đã từng nói về tôi: “Tôi luôn nhớ đến anh, một người anh đi trước giúp đỡ tôi trong giai đoạn đầu của tờ báo. Một nhà thơ, người đàn ông Quảng Nam khẳng khái… Chỉ tiếc rằng anh đi khỏi báo quá sớm.”
Thời gian trôi qua, nhiều đồng nghiệp, bạn bè, những người đã gắn bó với Báo Thanh Niên đã ra đi mãi mãi. Nhìn lại số báo sáng hôm nay, ngày 3.1.2026, ngày kỷ niệm 40 năm ra đời của tờ báo, lòng tôi xao xuyến, bồi hồi. Từng trang giấy, từng ký ức lại trở về, như một lời nhắc nhở về những gì đã qua và những gì còn lại.
Gửi gắm những tình cảm nhớ thương đến các đồng nghiệp cũ, tôi mong các nhà báo trẻ ngày nay luôn giữ vẹn nguyên tấm lòng trung thực, nghĩa tình với bà con, đồng bào, với quê hương và đất nước. Những ngày tháng trôi qua dẫu có thế nào đi nữa, tôi vẫn tin rằng Báo Thanh Niên sẽ tiếp tục là người bạn đồng hành tin cậy, là ngọn đèn soi sáng trong hành trình báo chí của chúng ta.