NHỚ VỀ NHỮNG NGÀY THÁNG TRỞ THÀNH LỊCH SỬ: CHIẾN BINH NGHỊ LỰC TRONG MẮT THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Trong những ngày tháng 4 đặc biệt của lịch sử dân tộc, thiếu tá Nguyễn Hữu Cử, 84 tuổi, quê xã Triệu Việt Vương, tỉnh Hưng Yên, đã chia sẻ những ký ức khó phai về quãng thời gian chiến đấu gian khổ và những trận đánh khốc liệt mà ông đã trực tiếp tham gia. Ông là chứng nhân sống của cuộc chiến chống Mỹ, góp phần làm nên chiến thắng huy hoàng của dân tộc Việt Nam anh hùng.
GẶP GƯỞI NGƯỜI LÍNH TRONG LÒNG ĐÁY DINH ĐỘC LẬP
Trong suốt hành trình binh nghiệp, ông Nguyễn Hữu Cử đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt như Đường 9 Nam Lào, bảo vệ thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm hay chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đặc biệt, ông là một trong những nhân chứng có mặt tại Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30.4.1975, chứng kiến thời khắc lịch sử của dân tộc khi áo đang thấm máu vì vết thương trên người.
Ông nhớ lại quá trình nhập ngũ vào tháng 6.1963, sau khi tốt nghiệp, ông xung phong lên đường gia nhập Trung đoàn Pháo binh 168, Quân khu Tây Bắc. Sau đó, ông theo học chuyên ngành điện xe tăng và sau 3 năm, trở về phục vụ tại Đại đội 11 thuộc Trung đoàn 203. Tháng 1.1968, cùng đơn vị hành quân vào miền Nam, chiến đấu tại mặt trận Thừa Thiên – Huế.
CHỐT LẠI NHỮNG NGÀY CHIẾN ĐẤU KHỐC LIỆT
Trong chiến dịch phản công bảo vệ thành cổ Quảng Trị năm 1972, ông Cử là Chính trị viên Tiểu đoàn 397, Trung đoàn 203, trải qua 81 ngày đêm ác liệt. Ông kể lại, trong thời gian đó, các chiến sĩ của ông đã dùng mọi thứ có thể để dựng công sự, tận dụng đống gạch vụn, bao cát để tạo thành các ụ chiến đấu vững chắc. Chiến thắng vốn rất đẫm máu, với tổn thất lớn, riêng tiểu đoàn của ông mất đi 28 xe tăng trong số hơn 30 chiếc ban đầu.
Sau những ngày chiến đấu tại Quảng Trị, đơn vị của ông tập trung huấn luyện tại Đông Hà, chuẩn bị cho chiến dịch tấn công Sài Gòn. Sau chiến thắng Tây Nguyên, tháng 4.1975, ông Cử cùng đồng đội bước vào cuộc hành trình quyết định.
QUYẾT CHIẾN ĐỂ GIẢI PHÓNG SÀI GÒN
Ngày 26.4.1975, Quân đoàn 2 bắt đầu chiến dịch lớn tại căn cứ Nước Trong, Đồng Nai, một trong những phòng tuyến cuối cùng của quân đội địch ở cửa ngõ Sài Gòn. Dù gặp nhiều khó khăn, mù sương khiến xe bị lạc luồn lách, nhiều xe tăng của đội ông bị cháy hoặc hư hỏng. Tiểu đoàn 1 của ông gặp thiệt hại nặng: hai xe rơi xuống hố bom, một xe hỏng phải bỏ lại. Dẫu vậy, chiến dịch vẫn tiếp tục diễn ra và đến ngày 28.4, quân ta mới hoàn toàn làm chủ căn cứ Nước Trong.
Trong quá trình tiến vào nội đô, ông Cử bị thương nặng khi xe tăng của ông lao xuống hố bom lớn. Khi thoát khỏi xe, ông phát hiện tay bị thương, chảy máu nhiều. Trên đường tiến về cầu Sài Gòn, ông bị đạn xuyên qua đầu, vào chân và tay, song ông vẫn kiên cường tiếp bước, không để vết thương dừng chân mình.
NGÀY LỊCH SỬ 30.4.1975
Ngày 30.4.1975, các cánh quân của ta đồng loạt tiến vào Sài Gòn, trong đó Tiểu đoàn 1 của ông Cử đảm nhiệm mở đường. Khi đến gần cầu Sài Gòn, tin buồn về sự hy sinh của Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ, người đồng đội thân thiết, khiến ông không khỏi nghẹn lòng. Nhưng không vì thế mà chiến dịch chùn bước, ông Cử chỉ huy xe tăng vượt qua mọi khó khăn, tiến sâu vào trung tâm thành phố.
Sau khi vào thành công, toàn bộ xe tăng của ông đã chĩa nòng về phía trời cao, ăn mừng chiến thắng. Ông nhanh chóng cùng đồng đội tiến vào Dinh Độc Lập, khống chế và bắt giữ toàn bộ chính quyền Sài Gòn thời đó. Những hình ảnh của ngày chiến thắng ấy đã khắc sâu trong ký ức của ông, trong đó có những bức ảnh ông bị thương, đứng trước xe tăng, trong khoảnh khắc lịch sử.
NHỮNG HÌNH ẢNH GHI NHỚ KHÓ PHAI
Ông Cử chia sẻ, những bức ảnh chụp tại Dinh Độc Lập là minh chứng rõ nét cho những ngày tháng gian khổ, anh dũng. Trong đó, hình ảnh người lính gầy gò, máu còn chưa khô, là chính ông khi bị thương nặng trong lúc chiến đấu. Trong một bức ảnh khác, ông mỉm cười rạng rỡ trong giây phút chiến thắng, như biểu hiện của niềm tự hào, hạnh phúc và sự chiến thắng của ý chí quật cường.
Dù đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, ký ức về ngày chiến thắng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông. Ông xúc động nói, đó là niềm hạnh phúc vĩnh cửu, là thành quả của những đồng đội đã hy sinh trong đấu tranh bảo vệ đất nước. Giờ đây, ông đã nghỉ hưu, trở về cuộc sống bình thường nơi quê nhà, song vẫn giữ gìn phẩm chất của người “bộ đội Cụ Hồ”, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải không ngừng học tập, rèn luyện để cống hiến sức lực cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước xã hội chủ nghĩa.