MỐI TÌNH DANG DỞ VÀ CHIẾC NHẪN NHẬN DÂU NGÀY SAU CUỘC CHIẾN
Trong những ngày tháng 7, thời điểm cả đất nước hướng về những anh hùng đã hy sinh vì tổ quốc, hình ảnh của bà Nguyễn Thị Lệ (79 tuổi, xã Vàm Cỏ, Tây Ninh) cùng câu chuyện tình cảm đẫm nước mắt lại lần nữa khiến lòng người xao xuyến. Trong căn nhà nhỏ rộn ràng những nỗi niềm, bà nhận quyết định quan trọng từ chính quyền, trở thành người vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên sau hơn nửa thế kỷ chờ đợi.
CHÍNH THỨC CÔNG NHẬN VỢ LIỆT SĨ HUỲNH VĂN QUÊN
Ngày 18.7, tỉnh Tây Ninh đã chính thức xác nhận bà Nguyễn Thị Lệ là vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Quyết định dựa trên hồ sơ pháp lý của liệt sĩ theo Quyết định số 04 ngày 2.1.1978 của Thủ tướng Chính phủ, cùng đề nghị từ UBND xã Vàm Cỏ. Bà Lệ nhận được giấy chứng nhận thân nhân liệt sĩ, đồng thời hưởng các chế độ trợ cấp hàng tháng gồm 2.789.000 đồng trợ cấp tử tuất và 2.231.000 đồng trợ cấp nuôi dưỡng tổng cộng 5.020.000 đồng mỗi tháng, kể từ ngày 1.8.2026. Bà còn được truy lĩnh trợ cấp tháng 7.2026, nhằm hỗ trợ phần nào cuộc sống sau những ngày tháng trông đợi dài đằng đẵng.
GIA ĐÌNH VÀ NHỮNG NGƯỜI THẦY TRỌN VẸN TRONG TÌNH YÊU CHIẾN TRANH
Chuyện tình của bà Nguyễn Thị Lệ khởi nguồn từ những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Trước Tết Mậu Thân 1968, hai người trẻ quê Tân Trụ (Long An cũ, nay là Tây Ninh) đã yêu nhau, trao gửi lời hứa hôn sẽ thành vợ chồng nếu ông Quên còn sống trở về. Thời gian trôi qua, tin dữ ập đến, người lính trẻ hy sinh khi chưa kịp thỏa lời thề. Trong nỗi đau mất mát, mẹ của liệt sĩ không kịp thời trao bông tai sính lễ cho bà Lệ như lời kết ước tình yêu chưa trọn vẹn.
Từ đó, bà Lệ tự chấp nhận đời sống không có lễ cưới, coi mình là vợ hợp pháp của người chồng chưa cưới. Bà âm thầm thờ phụng hình ảnh chồng trong lòng, giữ gìn những ký ức cũ và chăm sóc gia đình, cha mẹ chồng, như một người vợ thủy chung, tận tụy.
Ông Huỳnh Văn Nhỏ, em trai của liệt sĩ, chia sẻ: “Chị hai Lệ là chị dâu trưởng trong gia đình tôi. Dù có hay không lễ nghĩa chính thức, bà ấy vẫn ở bên cạnh, chăm sóc từ những việc nhỏ đến lớn của gia đình. Chúng tôi tin rằng, với sự công nhận mới này, anh linh anh tôi chắc cũng mỉm cười.”
SỰ THẨU CẢM VÀ NHỮNG KHÓ KHĂN ĐỂ ĐƯỢC CÔNG NHẬN
Chuyện đưa bà Lệ vào danh sách thân nhân liệt sĩ từng gặp nhiều trắc trở. Ông Lê Văn Xem, em họ của liệt sĩ, kể: “Ban đầu gia đình và mẹ tôi đã cố gắng làm thủ tục, nhưng do thiếu giấy tờ pháp lý thì mọi việc rất khó khăn. Thời đó, chiến tranh còn nhiều hạn chế về hồ sơ giấy tờ, nên chưa thể xác nhận chính thức.”
Ngày 6.7 vừa qua, điều kỳ diệu xảy ra khi bộ hài cốt cùng di vật khắc tên Huỳnh Văn Quên được tìm thấy tại công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM). Từ hơn 60 năm trôi qua, hi vọng của gia đình giờ đây đã trở thành sự thật. Các cơ quan chức năng tỉnh Tây Ninh nhanh chóng phối hợp, vận dụng pháp luật để xác minh, giám định ADN và chính thức công nhận bà Lệ là thân nhân hợp pháp của liệt sĩ.
Bà Nguyễn Thị Lệ chia sẻ: “Số tiền trợ cấp giúp tôi yên tâm phần nào, nhưng hơn thế là giấy chứng nhận thiêng liêng, là sự thừa nhận quyền lợi và danh phận của tôi. Đó là thành quả của tình yêu, sự hy sinh và cả sự kiên trì của gia đình trong suốt nửa thế kỷ.”
NỬA THẾ KỶ TRỐN CHỜ VÀ ĐẾN BÂY GIỜ
Giờ đây, tóc của bà Lệ đã bạc trắng, đôi bàn tay nhăn nheo vẫn giữ gìn chiếc nhẫn, bông tai ngày cũ như minh chứng cho mối tình vượt thời gian. Những lời thề hẹn trong chiến tranh, những tháng ngày gian khó, rồi nỗi cô đơn, đều được đánh dấu bằng sự tri ân của đất nước và lòng biết ơn vô hạn.
Chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ không chỉ là minh chứng cho tình yêu chung thủy mà còn là một bài học về đạo lý uống nước nhớ nguồn. Trong chiến tranh và khói lửa, tình yêu vốn dĩ mong manh nhưng lại vẹn nguyên trong trái tim người phụ nữ đã hy sinh tất cả để giữ gìn danh dự, truyền thống của gia đình và tổ quốc. Không ai có thể lãng quên những người đã hy sinh vì Tổ quốc, miễn là còn có những tấm lòng như bà, luôn hướng về cội nguồn và tri ân quá khứ.