NHỮNG NGÀY ĐỎ TỪNG TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI CỦA LIỆT SĨ NGUYỄN PHẠM THÀNH NHÂN
Trong những ngày giữa tháng 7 năm 2025, chúng tôi trở lại thăm gia đình của trung úy Nguyễn Phạm Thành Nhân tại xã Bà Điểm, TP.HCM, để cảm nhận nỗi nhớ, nỗi đau và niềm tự hào về người chiến sĩ đã hy sinh vì bình yên của quê hương. Gần 5 năm trôi qua kể từ ngày anh hy sinh khi làm nhiệm vụ, những vết thương lòng vẫn chưa thể phai mờ trong ký ức của những người thân yêu.
Rất khó để diễn tả hết nỗi đau của vợ, của mẹ và cả gia đình khi đứng trước di ảnh của người đã khuất. Những tấm ảnh cưới, hình ảnh con trai mới chào đời, tất cả đều còn nguyên vẹn, như những ký ức đẹp đẽ giờ đây chỉ còn trong tâm trí, trong ký ức của những người còn sống. Chị Phạm Thị Phương Loan, vợ của anh Nhân, nghẹn ngào kể lại những ngày tháng khó khăn, đau thương khi nghe tin chồng gặp nạn và không thể giữ được anh bên cạnh để cùng chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn của cuộc sống.
Chị kể, trong khi mang thai tháng thứ tư, vào đêm 31.12.2019, chị nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp của chồng thông báo anh vừa gặp tai nạn trong lúc tham gia phòng chống đua xe tại Hóc Môn. Đó như một cú sốc lớn, khiến chị không thể nào hết lòng hi vọng. Nhưng đến chiều ngày hôm sau, chị nhận tin chồng không qua khỏi. Chị nghẹn ngào: “Chúng tôi quen nhau 4 năm, đã làm đám cưới và biết tin tôi mang thai, anh còn giành làm hết việc nhà, cưng chiều hết mực. Vậy mà, chưa kịp đón con chào đời thì anh đã ra đi mãi mãi.”
BÀI HỌC VỀ SỨC MẠNH VÀ NIỀM TIN
Liệt sĩ Nguyễn Phạm Thành Nhân sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, hiền lành và điềm đạm. Bà Duyên, mẹ anh, chia sẻ, bà đã định hướng cho con theo lực lượng vũ trang từ khi còn nhỏ. Trong suốt hai ngày con nằm viện, bà luôn túc trực, không ngừng cầu mong con mạnh khỏe để gặp mặt con một lần cuối. Khi bác sĩ đưa con đi chụp CT, bà xoa vào mặt con và thầm thì dặn dò: “Con cố gắng sống để gặp lại mẹ, để gặp con của con. Mẹ không quan tâm đến tương lai, miễn là con còn sống.”
Thế nhưng, nỗi đau lớn hơn vẫn ập đến. Ngày trung úy Nhân mất, không khí tang thương bao trùm cả gia đình. Mẹ anh xúc động khi lật giở các bức ảnh, nhớ về người con trai hiền lành, cao 1,7 mét, nặng 62kg, người từng về nhà chào mẹ cha, nói rằng sẽ trực ca đêm. “Nhìn con sắp mất mà không thể làm gì để cứu, trái tim tôi như bị bóp nghẹt,” bà kể với giọng nghẹn ngào.
Trong những ngày tháng đen tối đó, bà Duyên cũng bày tỏ sự xúc động khi nhìn thấy sự quan tâm, hỗ trợ từ đồng đội cũ và chính quyền địa phương. Các đoàn thể cũng đã chung tay giúp đỡ gia đình, phần nào làm dịu đi nỗi đau mất mát và hỗ trợ điều trị bệnh cho con trai anh Nhân, Nguyễn Cao Trí, sinh năm 2022, bị ung thư máu từ lúc 3 tuổi.
TRÁI TIM VẪN NHẠC THEO GƯƠNG MẶT CHA
Chị Loan, dù đã quen với nỗi mất mát, nhưng mỗi lần nghĩ tới chồng và tương lai của con trai, chị vẫn không khỏi đau lòng. Sau khi đám tang chồng, chị đưa con về quê nội ở Đắk Lắk để dưỡng thai, chuẩn bị sinh. Bé Trí, tên của con trai chị, có gương mặt giống cha một cách rõ rệt, giúp phần nào nguôi ngoai nỗi buồn.
Tuy nhiên, bất hạnh chưa dừng lại ở đó. Năm 3 tuổi, bé Trí phát hiện bị ung thư máu, phải trải qua những đợt điều trị kéo dài, chi phí nhiều triệu đồng mỗi lần. Những ngày tháng gian nan, chị Loan phải tập trung toàn lực để lấy tiền lo chữa bệnh cho con. Trong khi đó, các đồng đội, các cấp chính quyền vẫn quan tâm, hỗ trợ phần nào cho gia đình. Thậm chí, các cán bộ của ngành công an còn bày tỏ sự tự hào và ghi nhận nỗ lực của trung úy Nhân qua hành trình hy sinh anh dũng để giữ gìn bình yên cho đất nước.
Chị chia sẻ, ước mơ lớn nhất của chị khi này là con khỏe mạnh, không còn phải chịu đựng những đau đớn của bệnh tật. “Tôi chỉ mong con bình an, còn tất cả vất vả, tôi gánh hết để con có thể lớn khôn, trưởng thành,” chị nói trong nước mắt.
NIỀM TỰ HÀO VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGHỀ CÔNG AN
Trong buổi lễ tổ chức công bố quyết định của Thủ tướng Chính phủ, trao Bằng Tổ quốc ghi công cho gia đình liệt sĩ Nguyễn Phạm Thành Nhân, thiếu tướng Trần Đức Tài, Phó giám đốc Công an TP.HCM, đã xúc động phát biểu: dù đất nước đã hòa bình, nhưng còn biết bao chiến sĩ vẫn ngày đêm hy sinh để bảo vệ Tổ quốc và nhân dân. Sự hy sinh cao cả của trung úy Nhân không chỉ là tấm gương sáng cho ngành công an mà còn là biểu tượng cho lòng dũng cảm, trái tim và ý chí bất khuất vì nghĩa vụ và trách nhiệm.
Những cống hiến của anh đã góp phần xây dựng một xã hội bình yên, hạnh phúc, và là niềm tự hào của cả lực lượng Công an TP.HCM. Trong những năm tháng còn lại của cuộc đời, các thành viên trong gia đình và đồng đội vẫn luôn ghi nhớ công lao, sự hy sinh của người chiến sĩ trẻ tuổi ấy, như một lời nhắc nhở về lý tưởng sống và trách nhiệm của những người cầm súng trên tuyến đầu bảo vệ quê hương.